
- BÙI THANH HUYỀN

Chú đưa thư
Giữa trưa hè tiếng chuông loong coong Hối hả reo từ đầu ngõ xóm Lũ chúng em ùa ra tận cổng: Chú đưa thư! Vẫn chiếc áo bộ đội bạc xanh Chiếc mũ lá chẳng bao giờ đội thẳng Và đôi mắt nheo nheo vì nắng
Ánh đèn địa chất
Không ngủ được, tôi đẩy cửa bước ra sân. Trời khuya lắm. Bỗng tôi nhận thấy một ngọn điện và nhiều ngọn nữa sáng rực một vùng xa xa. “Đèn gì thế nhỉ”. Sáng hôm sau tôi hỏi cô giáo. Cô cười: Đèn địa chất đấy!
Nụ Cười An Nhiên trong thơ Tâm
Tôi đã từng nghĩ, khi nào bớt việc, bớt bận bịu, con người ta sẽ có được cảm giác thanh thản an nhiên. Nhưng rồi không phải vậy. Tôi từng thấy nhiều người an nhàn mà lòng thì nặng trĩu, mà tâm trí thì vướng víu trong cái vòng không thể thoát ra.
Tìm
Ta lang thang tìm em. Tất cả đều lạ lẫm. Cái nắng thản nhiên, cứ rải đều đều, chẳng biết trong ta ký ức đang phây phất mưa xuân. Cái nóng muốn bóc tung tà áo cộc, chẳng nhận thấy ta đang da diết nhớ vạt áo len nhẹ nhàng khép lại trong hiu hiu gió cuối mùa.
"Ngày hạnh phúc"
Đêm nhạc mang tên " Ngày hạnh phúc". Thoáng qua, có chút ngỡ ngàng. Bởi, vẫn biết nhạc của ông bên cạnh những rộn ràng: " Từ ngày có em về, nhà mình tràn ánh trăng thề...", những tha thiết " Càng nhìn em, yêu em hơn và yêu em mãi", những bâng khuâng hạnh phúc " Không gian im nghe nhịp đôi tim hẹn ước"...,
Đêm nhạc “Đi trong cuộc đời"
Nhận được lời mời vội bươn bả bay ngay. Muốn gặp người từng làm mình khóc một thời thiếu nữ. “Mưa bên chồng có làm em khóc, có làm em nhớ những khi mình mặn nồng...”; “Đời một người con gái ước mơ đã nhiều, trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng, chỉ còn mối tình mang theo...”.
“TIẾNG THÉT” - “The Scream”
Mình đã đến và ngồi ngắm rất lâu khoảng không gian ấy, đồi Ekeberg, Oslo, Na Uy, và cố hình dung xem nó liên quan gì đến bức vẽ. Một dải đồi xanh thắm, lá hồn nhiên xanh, cây bình yên xanh. Một mặt biển ngời ngời sáng, sóng lăn tăn và nước dịu êm…..



