
- BÙI THANH HUYỀN

Hát ru một quả Mơ Non
Ngủ đi em, Ngủ đi em, Quả mơ non bé bỏng Ta sẽ chỉ là người đứng ngắm Những giấc mơ thần đang đến cùng em…. Ngủ đi em, Trời xanh thêm Ngọn gió nhón chân qua rất nhẹ
Chạy dọc mùa thu
Em chạy dọc Mùa thu tìm anh Chạy tức tưởi, chạy âm thầm, trong lá rụng, Cả yêu thương, cả tủi hờn, căm giận Em ùa vào, em trút xuống Mùa thu.
Hai nửa cuốn thơ Tagore
Cả một buổi trưa bồn chồn, vơ vẩn. Tôi lý lẽ với mình: “Có gì khác đâu giữa chiều nay và sáng mai? Bây giờ đã muộn rồi, đường thì xa. Sáng mai đi, sẽ thong thả hơn!”. Nhưng không trấn tĩnh nổi mình. Cái phong thư mỏng manh, bình thản nằm yên, mà cứ làm bàn tay tôi rịn mồ hôi.
Nhà
Được xây bằng những mảnh chiều Em Nơi hoàng hôn buông rèm mỗi tối Nơi ta trở về từ những nẻo đường xa mỏi Hành lý chất đầy những chiếc giỏ thời gian.
Bát canh cần quê ngoại
Ngày còn nhỏ, mình hay nghe bà ngoại ngâm nga mấy câu ấy. Đó là những buổi tối mùa đông, những ngày giỗ, lễ, mình được cùng ba mẹ về nhà bà ngoại, bà trải cái ổ rơm, mình bao giờ cũng được nằm giữa.
Giọt thiêng
Nhớ lại, thì ký ức trở về những quyển truyện mà mình đã đọc thuở còn bé tí, ở đó có những đêm Giáng Sinh thật lạ, đẹp lung linh và ấm áp vô cùng. Xúc động với đêm Giáng Sinh trong ánh lửa bập bùng trong lò sưởi, cây Noel rực rỡ, trên đó gắn đầy những đồ trang trí lóng lánh, kiêu hãnh khoe mình, còn dưới gốc của nó thì thấp thỏm bao nhiêu gói quà xinh đẹp, gói những bí mật ấu thơ.
Vầng trăng tuổi thơ
Đêm cuối cùng ở bên nhau Mà mày ngủ sớm ơi là sớm Đêm xuống nhẹ như bàn chân nhón nhén Tao không dám trở mình, sợ mày ngủ không ngon



