
- BÙI THANH HUYỀN

Chiếc cầu tre
Đừng trách tôi khi nói về quê cứ kể mãi chiếc cầu tre nhỏ đến Thuận Vy bỗng lòng đầy nhớ chiếc cầu tre nối những vườn cây Nhớ vô cùng những năm tháng thơ ngây mỗi phiên chợ ra cầu đón mẹ thúng đội trên đầu nặng thế tay vịn cầu tay mẹ dắt tôi sang
Người đặt tên cho Hoa dại
Những bông hoa dại bao giờ cũng là bông hoa dũng cảm nhất, thành thật nhất, nó rạo rực đợi mùa, chẳng phụ thuộc vào ai. Những bông hoa dại thậm chí chẳng cần có tên, nhưng lại luôn hồn nhiên đón nhận bất cứ cái tên nào mà người yêu nó gọi lên thành tiếng.
Tôi lên Sơn Vĩ
Tôi lên Sơn Vĩ ngắm hoa đào Tin là mùa xuân bắt đầu từ nơi ấy Những rẻo xuân lan dần từ đỉnh núi Và hương xuân sẽ tràn xuống hạ nguồn…
Nơi em vừa đi qua
Chỉ có thể là em Vừa đi qua...Một mảnh trời đằm mình đáy nước Chút run rẩy bám vào những tia sáng màu ngọc Một bình minh đang dâng...
Nơi da diết những tầng xanh
Chưa bao giờ thấy tha thiết với màu xanh đến thế! Trở về từ màu vàng diệu vợi của mùa thu phương Bắc, mang trong lòng những lộng lẫy hút hồn, nhưng rồi khoảnh khắc ấy cũng lung linh khép lại. Dịu lành là màu xanh, mênh mang, bất diệt. Xanh trời, xanh biển, xanh cây. Cảm giác thanh bình và an tâm. Cảm giác tin cậy và hy vọng.
Thời gian cho ba
Ba bận suốt ngày nên viết cho con Giờ nghỉ trưa giữa hai ca làm việc, Ba gọi Thanh Huyền, con run lên muốn khóc Bao nhiêu năm trời, con bỗng bé như xưa!
Xin mang em theo....
Này anh ơi, anh thân yêu ơi Xin hãy mang em theo Đến những miền xa, miền xa,… Ở đó Em xin được làm vợ của anh!



