
- KIM CHUÔNG

Khi ta đi xa
Chẳng hiểu vì sao khi ta đi xa Cánh lòng nghiêng bỗng chạm vào nỗi nhớ Ta đang đứng trên quê hương đó Đã thấy lòng mình gửi nơi nao
Dự cảm xuân này
Ngắm nhìn theo dọc đường xuân Ngỡ như năm tháng xoay vần, vậy thôi ngước lên, ô, lại Xuân rồi mặt Xuân, cùng với mặt người song sinh Mùa xuân lấy gió làm tình
Nghinh xuân
Ô. Mùa xuân? Đã đến rồi Vẫn mênh mang đất Vẫn trời bao la Nhưng kìa. Trời đã khác xa Trời như ai vắt nõn nà mà xanh
Chân trời gần - Chân trời xa
Chân trời rất gần là chân trời quê ta Chín rực chân đê dắt đàn bò gặm cỏ Buổi đi xa bỗng lòng ta dậy nhớ Nghe chân trời gần động chân trời xa
Sớm xuân này
Mùa xuân đi xa Sớm mai này hoa lại về cành biếc Mưa rì rầm gieo hạt Nghìn cành non đơm chùm mỏ xanh Phút giao thừa qua nhanh Tiếng đất nước vọng về tâm tưởng
Đảo Mùa Xuân
Xuân về giữa Đảo xa xôi Nghìn con sóng đẩy chân trời cao thêm Dáng người lính đảo đêm đêm Giống như cây đứng giữa miền phong ba
Bến xuân
Tiếng mưa xuân nói những gì Như lời yêu gọi thầm thì trong ta Hội làng đêm hát dân ca Gió xuân lên mát bao la mặt đồng Lúa xuân như vợ, như chồng



