
- NGUYỄN NGA

Loan
Khu nhà tập thể chúng tôi có cái Loan “mếu”. Gọi nó là “mếu” vì mỗi khi cười, mồm nó lại mếu xệch đi như sắp khóc. Nó lại hay ăn quả xanh, uống nước lã.
Loan
Khu nhà tập thể chúng tôi có cái Loan “mếu”. Gọi nó là “mếu” vì mỗi khi cười, mồm nó lại mếu xệch đi như sắp khóc. Nó lại hay ăn quả xanh, uống nước lã. Vì thế nên được gắn thêm biệt hiệu “Chúa ăn sống”. Chiều hôm nay, tôi đến nhà nó học bài. Vừa đến ngõ
Ký ức tuổi thơ tôi: Thăm nhà Bác
Bác ơi, cháu đã đến Ngôi nhà Bác vẫn ở Bao tình thương nỗi nhớ Lòng cháu sao bồi hồi Ước mơ thành sự thật Nhà Bác ở kia rồi
Trời xanh ắt có an bài
Tôi và Tâm học với nhau từ năm 12 tuổi, thời gian chỉ có 2 tháng hè tại lớp sáng tác văn học thiếu nhi của Hội Văn Học Nghệ thuật Thái Bình. Khi đó bạn ấy đã có 1 gia tài thơ đáng nể. Có những câu thơ hay mà tôi nhớ mãi, như câu thơ Tâm viết về hương hoa cau: “Sáng mai ai dậy sớm, hoa sẽ dành cho hương”.
Búp Trên Cành – Chút duyên đời tôi có
Có tới ba lần, nhạc chuông từ Messenger của nhà thơ Kim Chuông - “người thầy văn chương” thủa nhỏ (mà tôi vẫn gọi ông như thế). Ông đang gọi tôi. Vẫn giọng ấm áp, hồn hậu, ông hào hứng, động viên tôi góp bài cho tập sách mới của nhóm Búp. Phần bận việc. Phần tình yêu văn chương với tôi luôn dào dạt. Nhưng, sao lúc này, muốn nhóm lên ngọn lửa mà khó vậy.



