
- NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

Ánh mắt
Trong đôi mắt của bà Có nhiều câu chuyện cổ Trang nghiêm là mắt bố Dịu hiền mắt mẹ tôi Mắt chú mất một rồi Vẫn hiền từ biết mấy Một mắt kia gửi lại
Ký ức tuổi thơ tôi: Cô thợ xây
Nắng trên đầu cô Như màu gạch đỏ Gió trên đầu cô Nồng thơm vôi vữa Suốt cả bốn màu Áo cô bạc trắng Mồ hôi rơi theo Tầng cao, cao lắm
Thơ Nguyễn Thị Toán - Tiếng thơ của một tâm hồn yêu thương dung dị
Tôi may mắn được đọc tập “Hà Nội ngày con xa” từ lúc còn là bản thảo, đang trong hành trình trở thành tập sách mới của Nguyễn Thị Toán. Tác giả thân quen nên có thể dễ đồng cảm, dễ hiểu hơn chăng? Vâng, đúng đó là một “lợi thế” của người đọc.
Đến với bài thơ “HÀ NỘI NGÀY CON XA” của Nguyễn Thị Toán
Bắt đầu từ cái tên tập sách: “Hà Nội ngày con xa” này, nó đã khiến tôi suy nghĩ như một điều cần tìm cho cái duyên của tập sách! Bởi: Tác giả sinh ra, lớn lên ở mảnh đất Diêm Điền, Thái Thụy, Thái Bình (tỉnh cũ), nay là Hưng Yên (tỉnh mới), rồi cô gái ấy lại bén rễ, trưởng thành trên mảnh đất Tây Nguyên hùng vĩ
Tháng Tư!
Nắng bắt đầu chen chân vào lộc biếc, Gió bắt đầu lay động những cành tơ! Ta mải miết rong chơi cùng nắng gió, Có hay đâu, hoa nở trắng căn phòng!
Khúc tri ân tháng Bảy
Tháng Bảy về reo rắt những cơn mưa Tôi lặng bước trên nẻo đường gấp gấp Mong tìm dấu chân người lính năm nào Gặp mưa bay theo gió trở về xưa. Con đường thực mà bước chân tôi mộng
Gặp lại Mộc Miên quê nhà
Hồn quê Việt mãi còn đây Tháng Ba đỏ rực sắc cây bên đường! Bồi hồi trở lại quê hương, Tìm trong nỗi nhớ vấn vương một thời. Chắt chiu máu đất khí trời



