
- ÁNH TUYẾT

Người Thầy
Tóc thầy sương đã điểm màu Trán thầy hằn những nếp nhàu thời gian Nếp nào là nỗi lo toan Đời thường,gánh nặng gian nan mọi bề Vãn mùa phượng, nhạt tiếng ve
Thúy Vân
Giá như ngày nhà gặp tai ương Thúy Vân chẳng vô tâm nồng say giấc Làm ngơ như thể không cần biết chị mình phải bán mình, chuộc cha. Suốt cuộc đời chẳng cần biết có được yêu Vân hồn nhiên nhận tình duyên của chị Chẳng biết chị mình
Giã biệt
Mỗi người trên đời sẽ phải trải qua những cuộc giã biệt, ly biệt, chia xa. Dù là gì đi nữa thì giã biệt cũng để lại trong ta những hụt hẫng, bâng khuâng, buồn nhớ. Một trạng thái tâm lý bất ổn. Những dư chấn không dễ gì khắc phục ngay.
Mùa Vu Lan
Một mùa Vu Lan vắng mẹ Mưa như chưa mưa bao giờ Mẹ ơi! Con thành đứa trẻ Ngực cài hoa trắng* ngây thơ Mẹ thì đang nằm dưới mưa Nghĩa trang nước tràn mọi lối
Nỗi hờn Thuỷ tinh
Vẫn như còn một Mỵ Nương Bỗng dưng trời đất thất thường đánh ghen Để người Hà Nội lo phiền Để mưa cả đến những… miền không mưa! Ngàn năm vẫn nhớ hận xưa Thuỷ Tinh ơi! Thế đã vừa lòng đâu
Thóc vàng
Về quê giữa một ngày mùa Thóc vàng trải những giấc mơ trên đồng Chỉ thương cây lúa uốn cong Đỡ bông sai mấy tháng ròng ...khổ chưa? Mẹ cười như nắng sau mưa
Ngẫu hứng Việt Trì
Một đời mấy đận qua đây Cứ thèm được nép tán cây Đền Hùng Bâng khuâng ngay tự sông Hồng Đường về đất Tổ thơm bông bồ đề



