
- ANH VŨ

Trăng lu
Xoãi hết chân tay giữa sân thượng nhìn mây. Trời nhợt nhạt, Có tí gì như mưa phùn gió bấc? Vèn vẹn một quầng trăng trắng đỏ, Bóng trăng lu, Trăng sần sùi như nắp sò, He hé mở...
Sông reo
Trong xanh sông chở về Trời Phù sa sông chở một thời tuổi thơ Lở bồi đau của hai bờ Dòng xưa đã khuất lờ đờ dòng nay Đằm mình Đoan Ngọ sáng nay Sông loáng thoáng, nước hây hây ngọn Nồm
Chút vấn vương
Cỏ theo ta, Xanh theo xuống triền đồi... Chỉ giây phút này thôi, Nhìn rừng thông bạt ngàn gió động, Nhìn xanh non, ngọc khua lá trên cây, Trăng gieo vàng rào rạt, Cuộn mây bay....
Đêm đậu bến Tần Hoài (tiếp theo)
Triều đại nhà Đường được xem là thời kỳ hoàng kim của lịch sử Trung Quốc, thời kỳ mà Trung Quốc là thiên triều hùng mạnh và lãnh thổ rộng lớn nhất thế giới. Đỉnh cao của Triều đại nhà Đường thuộc thời kỳ giữa “Thịnh triều Trinh Quán” (Hoàng đế Đường Thái Tông) và “Thịnh triều Khai Nguyên” (Hoàng đế Đường Nhân Tông).
Sao bay
Những đám mây như ngàn bạch mã, Tung bờm bay cuồn cuộn trước mắt ta, Trời sáng dần, chim lanh lảnh hát ca, Bầu trời mịn sương, Xanh dần như lá tơ xuân, Trải mênh mông một lá.
Ảo
Đường chẳng như xưa, Lối cũ chẳng còn. Bến nước đầy vơi, Bùn lấm dấu chân son... Đêm ngửa mặt đếm sao, Mảnh trăng xưa đã rụng. Lục bình kêu bìm bịp,
Hạt bụi
Trái đất này đâu được là hạt bụi, Em mong manh, Như phấn thổ phù du... Như trái đất này mong manh, trăm triệu tuổi. Nhỏ nhoi sau đám bụi Tinh Vân... Ngược sóng Luân Hồi, anh vừa nhìn thấy,



