
- ANH VŨ

Hẹn
Hẹn Trăng vàng óng bãi sông, Hẹn con đò nhỏ chờ trong ngày về. Hẹn mây rừng, sương núi mấy sơn khê... Sáng hạc trắng, Chiều hạc đen, Đêm hạc vàng cùng múa...
Bao giờ trái đất này căng mọng thơm tươi?
Ai nói nhân gian không trong bể Khổ? Kiếp phù sinh ngắn ngủi, Ba vạn sáu ngàn lần, Mặt Trời rụng nở, Sóng Luân hồi ngơm ngớp lạnh tê tay...
Đêm đậu bến Tần Hoài
Nền văn hóa 5000 năm của đất Thần Châu xưa ảnh hưởng cả một vùng rộng lớn. Nó bao trùm và chi phối cả khu vực Đông Á với chủng tộc da vàng... Triều đại nhà Đường được xem là thời kỳ hoàng kim của lịch sử Trung Quốc, thời kỳ mà Trung Quốc là thiên triều hùng mạnh và lãnh thổ rộng lớn nhất thế giới.
Hò
Thời ấy bên dòng sông quê Đêm trăng vàng ngấn nước Hai đứa mình như hai chích bông Thõng chân khỏa sóng vàng Nhìn sông mươn mướt. Một con đò làm ánh trăng nghiêng Một mái dầm khuya quẫy nước khẽ nâng lên Hai bờ sông La tiếng hò đồng vọng.
Đường
Hình như có một con đường xưa cũ Xuyên hương đồng cỏ nội tới thung sâu Hình như có một dòng khe nước nông sâu Khe khẽ rì rầm hát cùng hương sắc Hình như có đôi tình nhân nhìn sâu mãi vào trong nhau ánh mắt
Cao thẳm xa xôi
Chim vẫn hát ca như mọi ngày, Xanh vẫn chồi lên vòi vọi xanh màu ngọc, Dòng người cứ xô nhau, Phố phường tấp nập, Ai quạt lửa sau gáy ta, Bỏng hơi thở con người...
Khúc hậu đình hoa (tiếp theo)
Hôm ấy là ngày Nguyên Đán, tháng giêng, năm Trinh Minh thứ hai, trăm quan tụ tập, vua Trần vì đêm qua rượu quá say, vẫn còn li bì chưa tỉnh, mãi tới chiều mới ngơ ngác tỉnh dậy, thì Hạ Nhược Chúc đã kéo quân vượt qua sông ở Quảng Lăng, Hàn Cầm Hổ với năm trăm tinh binh,



