
- BÙI ĐẠI DŨNG

Có phút giây
Có phút giây Thời gian lãng quên ta. Ta biết ơn Từ bi không hạn lượng. Ta thảnh thơi Trôi trong dòng an lạc Của cái thấy thiêng liêng Của ơn huệ diệu kỳ.
Thế
À ra thế rồi cuối cùng sẽ gặp Bình đẳng nhau trước nhân quả đất trời Mà trời đất vốn vần xoay nhân quả Thiện ác nào đứng riêng được người ơi.
Lông ngỗng
Kỷ niệm như lông ngỗng rắc Gieo trên khắp nẻo gập ghềnh Cung bậc nỗi niềm hiện tại Vụt thành quá khứ rất nhanh…Người biết chăng niềm lưu luyến
Giấu che
Tôi giấu vào chiếc đãy thời gian Chiếc hài pha lê một thời mơ mộng Con ngựa già của ông thần thời gian táo tợn Càng chạy nhanh hơn bỏ tôi lại bên đường. Cô đơn là cái bóng hoang tàn Của ồn ã đông vui bận rộn
Thọ không...
Sáng nay trời nắng chang chang, Bỗng ào một cái mây choàng sẫm đen. Khe Đông nắng lọt vào thềm, Màn mưa lắc rắc rải lên mái nhà.
Kính chúc
Kính chào những con ười lỗi lạc Đuôi rất to và đầu nhỏ vô cùng Chúc các vị an nghỉ trên chót vót Đỉnh mái vòm của cây nấm thành công.
Minh Tuệ
Sự hiền khô lý rất thâm Đầu trần lột mũ lục lâm chùa vàng Chân đất bước nhiếp phố làng Xưng “con” tập học khác hàng “thầy” ma Ruột nồi cơm điện chỉ ra



