
- BÙI THANH HUYỀN

Xóm Cau
Chả biết có phải vì nhiều cau hay không mà xóm tôi lại mang tên là “xóm Cau”. Đi đâu về, đứng tận ở đầu làng, tôi đã nhận thấy xóm qua những ngọn cau cao vút, thẳng đuột. Bà tôi bảo ngày
Bốn mùa em đi qua
Em đi qua mùa xuân Hạt mưa rơi rất nhẹ Ngõ nhà, chùm hoa xoan tím thế Cứ ngỡ từ nơi hoa ấy mưa rơi Em đi trong mùa thu chơi vơi Mùa thu trôi trên dòng sông xanh biếc Mùa thu đi ra từ bông cúc
Cháu kể chú nghe
Chú ngồi thế rất lâu Đôi mắt hiền nhìn xa vời vợi Dường như chú chẳng còn nghĩ tới Những vết thương đang nhức nhói đau Chuyện chú nghe chẳng phải lần đầu Mà trong đôi mắt
Chiếc nhẫn
- Hạnh ơi! Cho mình mượn quyển truyện nào? Từ sân, Hà chạy vào nhà tôi. Tôi vội tháo chiếc nhẫn ở tay, nhét vào giữa chồng sách.
Tuổi vui tươi
Có một cái trứng hồng Nằm im trong tổ ấm Sáng nay bỗng vỗ cánh Thành một chú gà con Mắt thì như hạt sương Đôi chân thì bé tí Mặt đất sao rộng thế Đi mãi chẳng hết đường
Bé làm thơ
Bé Hà muốn làm thơ Về bầu trời cao rộng Mặt biển toàn những sóng Tranh nhau đến ôm bờ Nhưng bé ngồi hàng giờ Tay ôm đầu nghĩ mãi, Chẳng thấy một câu thơ
Gia đình chim câu
Dựa trên cây cau Có chuồng chim câu Còn thơm mùi gỗ Trắng toát màu vôi Hàng ngày ở đó Có gia đình nhỏ Của nhà chim câu Bộ lông nâu nâu



