
- ĐỖ HỒNG TRƯỜNG

Nhắc con
Con có biết chăng, Một giọt nước mắt rơi Mang theo cả đại dương Của một đời người! Có những giọt chưa rơi Nằm sâu trong lòng đất, Thành mạch nước ngầm
Búp xưa vẫn biếc
Ngày ấy những búp mầm non nớt Đã cùng nhau xây đắp một trời thơ Năm tháng lớn lên, đời người đi rộng, Mà mầm xanh xưa vẫn biếc đến bây giờ. Chị đã qua những khung trời mới mẻ
Mùa Búp trở về
Ngày xưa Búp mới nhú cành Bên nhau vui một trời xanh tuổi nào Tháng năm như nước qua cầu Mỗi người một ngả, trước sau nẻo trời. Có người lặng tiếng giữa đời Có người gác bút, xa rời trang thơ
Một mùa thơ nở
Tháng năm chạm khẽ bên đời Mát trong ngọn gió một trời thanh xuân Mây bay, nắng gọi ngoài sân Vui say kết bạn tình thân dịu dàng Giục bao mắt biếc mơ màng
Búp trên cành - nguồn nhựa sống không ngừng chảy
Cách đây một năm, hai vùng đất Hưng Yên và Thái Bình gặp nhau để trở thành một địa danh mới, không gian rộng mở hơn. Nhưng để một không gian mới thực sự trở thành ngôi nhà chung, cần có những câu chuyện, những ký ức và những giá trị được truyền trao cho nhau.
Đồng đay
Dọc bãi đất ven đê quê tôi là cánh đồng đay bát ngát. Dưới nắng hè rực rỡ, đồng đay nhấp nhô những làn sóng biếc xanh óng ả. Đứng trên mặt đê nhìn xuống ta có cảm giác như đang đứng trước mặt biển mênh mông muốn nhảy lên đó mà bơi mà lăn lộn cho thỏa thích.
ĐỖ HỒNG TRƯỜNG
ĐỖ HỒNG TRƯỜNG, Sinh năm 1970, tại Thống Nhất, Hưng Hà, Thái Bình, Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, ĐH Kinh tế Quốc dân. Thạc sĩ Quản lý Khoa học và Công nghệ Công tác tại Viện Khoa học Hàng



