
- HỒNG THANH QUANG

Lại phải tự nhủ
Đừng tranh luận với những kẻ ngu ngốc, giáo điều và đạo đức giả, Đừng hơn thua với các loại Chí Phèo... Gặp Bá Kiến, cứ mỉm cười nhã nhặn, Và tỏ ra, trí lự không nghèo...Gặp đám đông, đừng vội vàng theo, Hãy bình tĩnh trước những người tu thánh...
Gom về thương nhớ
Một tập thơ nhỏ, dung lượng không nhiều nhưng đong đầy những niềm thương từ những đoạn đời khác nhau. Tập thơ của một người đàn bà dù trong hoàn cảnh nào vẫn không ngừng kiếm tìm hạnh phúc. Ngay cả khi hạnh phúc ngỡ như đang được sở hữu trong vòng tay nồng nàn và chật chội của chính mình.
Viết ở Đồng Châu
Chùm phượng vỹ gắng thẫm hồng rớt hạ, Sóng bạc đầu xao xác khép hoàng hôn... Như ngày cũ, tôi một mình đứng lặng, Giữa Đồng Châu, nghe bể lộng qua hồn... Bãi cát dài vẫn chập chờn nắng quái, Ta thương mình hơn vẫn tự thương ta... Người đi biển khát tình trong giông bão, Vực thẳm nào, mộ gió những bài ca...
Đọc thơ ở Phường Thái Bình
Trước chỉ là bạn Nay đã thành đồng hương Giao lưu thơ như một sự thông thường tôi đọc lại những bài thơ cũ Nhiều thiếu phụ như trở lại tuổi đôi mươi Có người tâm sự Thơ anh làm em tự hỏi mình không biết trong đời đã từng được yêu chưa
Người đàn bà tháng Bảy
Người đàn bà tháng Bảy, .Nực nội trong những ký ức, Nồng nàn như biển, Xanh niềm tin vào những câu thơ... Người đàn bà tháng Bảy, Nhọc nhằn tìm lối đi trên sa mạc. Đôi môi như bông hoa xương rồng Tự hoá thành ốc đảo...
HỒNG THANH QUANG
NHÀ THƠ, NHÀ BÁO HỒNG THANH QUANG Sinh ngày 7/9/1962 tại Hàng Đào, Hà Nội. Nguyên quán: xã Tống Trân, tỉnh Hưng Yên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1998. Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Gia nhập quân đội ngày 23-7-1979. Kỹ sư vô tuyến điện quân sự tốt nghiệp tại Liên Xô cũ năm 1986. Cử nhân báo chí.



