
- NGUYỄN HOÀNG LÂM

Người chiến thắng
Cuộc đời, những cơn bão Ập đến rồi sẽ qua Nhìn cách nó hiện diện Đúng để thử thách ta! ai đứng vững sau bão Sẽ mạnh mẽ hơn nhiều! Và họ thật xứng đáng
Tuổi tác có đáng sợ?
Ai rồi cũng đến lúc già Mắt mờ, chân chậm ấy là hiển nhiên Cho dù lắm bạc, nhiều tiền Cho dù có được thuốc tiên, lộc trời Đã là quy luật con người
Đóa tâm hương
Bao năm chung bóng rồi xa vắng Từ lâu cô quạnh với khói hương Bao lần gọi anh trong thầm lặng Nỗi nhớ dường như chạm vô thường? Ngày giỗ anh nén nhang thơm thắp Khói mong manh nối đất cùng trời
Tự ngẫm
Có tuổi càng nhận ra Vòng bạn bè thu lại Chuyện nhân tình thế thái Cũng dần bỏ ngoài tai Ai yêu, ghét mặc ai Chỉ cần gia đình nhỏ Và những nơi nào đó
Tuổi nào cho ai
Đến độ tuổi nào đó Không còn mơ mộng nhiều Chỉ cần sự gắn bó Thương quan trọng hơn yêu? Giữa dòng đời gian khó Vẫn có người nắm tay Quan tâm và thấu hiểu Và chăm sóc đủ đầy!
Nói với chính mình
Rất nhiều điều muốn viết Mà không đủ thời gian? Chưa đủ tầm hiểu biết Nên vẫn còn lan man... Được cái Facebook Luôn là bạn đồng hành Nên dù hay, dù dở Cũng chào đón nhiệt thành
Tỉnh thức
Càng lớn tuổi, bạn sẽ Càng nhận ra cuộc đời: Bình yên là vô giá Sức khỏe là tất cả Hạnh phúc từ đó thôi! Mỗi ngày chọn niềm vui Trong tầm tay mình nhé Sống hòa cùng đất trời



