
- NGUYỄN LINH KHIẾU

Tô bún
Trong một cửa hàng bán cá ngựa ở đầm Ô Loan. Mọi người xúm xít chọn mua cá. Không mua nên mình ngồi uống nước cùng ông chủ ở dãy bàn dài. Trên bàn mình thấy có một tô bún lớn. Những sợi bún dài trắng đục được ngâm trong nước.
Lộc vừng
Một ngày ông ngoại gọi điện cho mình. Ông hỏi trên sân thượng còn chỗ để được mấy chậu cây không. Mình nghĩ bố vợ muốn mua cây tặng nên có ý chần chừ. Bởi cây nào ông thích đều rất đắt tiền. Thấy thế ông nói luôn.
Ấn đầu
Ở nhà sáng tác Nha Trang mình được xếp ngủ chung phòng cùng nhà thơ họ Đinh nổi tiếng. Sau năm ngày thì mình chuyển từ phòng 207 sang phòng 201 do một nhà văn về sớm trả lại phòng.
Đá Chăm
Tại cửa hàng bán đồ trang trí tiểu cảnh ở Phan Rang. Mình thấy một viên đá hình dáng rất dị thường. Vân hoa hết sức kỳ bí vô cùng ám ảnh. Mình muốn mua nhưng còn băn khoăn vì viên đá khá lớn.
Viên cuội
Trước khi khu resort Hòn Dáu động thổ ông chủ dự án rủ bọn mình về đó thăm thú. Chúng mình đã quanh quẩn ở đảo Hòn Dáu khá lâu. Tất cả đều vô cùng hoang sơ vắng lặng hắt hiu. Trên đảo chỉ có ngôi đền bé nhỏ cổ kính và cột hải đăng cũ kỹ là ấn tượng hơn cả. Đảo nhỏ là vương quốc của cây hoang cỏ dại.
Bến Vời
Đêm ấy mình ngủ ở khách sạn Hương Giang. Từ ban công ngắm vầng trăng thượng tuần sóng sánh mênh mang sông nước không gian thật hư ảo lạ lùng. Gần sáng xuất hiện một giấc mơ lạ.
Nhãn rụng
Đã lâu. Đêm nay mới ngủ đêm lại ở ngôi nhà tuổi thơ. Đêm làng quê thanh vắng tĩnh lặng chẳng khác gì ngày mình còn nhỏ. Suốt đêm nghe tiếng nhãn chín rụng. Tiếng lanh canh là rơi trên mái tôn. Tiếng lộc cộc là rơi xuống sân gạch. Tiếng lộp bộp là rơi xuống đất vườn. Tiếng nhãn rụng thảng thốt trong đêm.



