
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Mẹ....
....Mẹ...Con bất hiếu xin dập đầu tạ tội Bao tháng, bao ngày vô tình với mẹ yêu Mẹ hao gầy thân còm cõi liêu xiêu Màn mi khép đợi buổi chiều u ám...
Bóng chữ của thầy!
.....Chiếc xe đạp cũ, tấm áo sờn vai Giũ sạch heo may bám dày trang giáo án Đón gió Đông bằng nét cười thanh thản Thầy một lòng chuyền hơi ấm cho tôi....
Đắk Nông .. mùa cà phê chín
Bóng dáng của mùa khô Đã thoang thoảng lưa thưa đầu ngọn nắng Chùm gió Đông sau một thời xa vắng Vạch không gian im lặng để quay về...
Chiều buồn...!!!
Chiều tà...buông nhẹ trên sông, Hoàng hôn rơi rớt xuống dòng tịch liêu... Chim trời cánh mỏi liêu xiêu, Cô đơn bến vắng.. đò chiều đợi ai?
Nơi ấy... Đăk Nông
Nắng Đăk Nông Trượt chân từ đỉnh mái nhà rông Cái gió, cái mưa ngày đêm không ngủ Thay phiên nhau canh giữ Tiên nữ hạ phàm xoã tóc thác Liêng nung Thanh âm Cao Nguyên
Nói với Thu
Dẫu tiếng ve giăng bủa níu thời gian Nhưng cánh phượng đã úa tàn khắc khoải Nên không thể kéo mùa Hè quay lại Thu chớm rồi... tận mãi phía trời xa...
Mưa ngâu
Mùa Thu ướt sũng mất rồi... Tại vì tháng Bảy mưa rơi não lòng Ngân hà thác đổ mênh mông Đẩy đưa nuối tiếc xuôi dòng về đâu...?



