
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Nụ cười áo tím
Em hỏi gió khi mô về với Huế ...? Thăm cố đô hoa lệ tựa cung Hằng Đêm sông Hương có điệu ví mang mang Liu riu chảy chở trăng vàng xuôi bến…
Tâm sự của đêm
Có đôi khi vài tia sáng của niềm vui nho nhỏ le lói giữa đêm dài đầy ắp nỗi cô liêu... cũng đủ để cho ta tim khắc khoải thật nhiều nhớ hơi ấm của những chiều vụng dại
Tình trăng
Ta thả hồn thơ thẩn giữa vầng trăng... Đêm sóng sánh một sắc vàng huyền diệu Gió mơn man nhẹ lay hàng dương liễu, Rồi vô tình xoa dịu nỗi cô đơn...!
Hồn quê!
Tôi về đong đếm Hạ xưa, Bon chen hứng bát nắng trưa để dành. Thập thò bên lũy tre xanh Buổi nao trốn học tranh giành tiếng ve…
Bỗng dưng....
Bỗng dưng dài thế đêm ơi...! Vầng trăng khép lại nụ cười đã lâu Mà bình minh ở nơi đâu Để mưa côi cút u sầu với đêm...?
Nữ nghệ nhân
… Dẫu xa lạ cũng thân quen Chiều vô tình đưa ta đến gặp em Khi trận mưa ghé nghiêng vào mé núi Gió dập dờn xuôi ngược chốn liêu trai...
Gói nhỏ hàng trang
Tôi mang theo ngọn gió Nồng nàn thắm thiết của Tây Nguyên Đại ngàn xanh tỏa bóng mát dịu hiền Làm hành trang xuôi về miền nắng lửa...



