
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Với cháu yêu
Đón Xuân này ông đã có cháu yêu Ở gần bên ông vui nhiều đến thế... Một mầm non đã vươn lên mạnh mẽ Thắp sáng ngời niềm vui vẻ cho ông! Cháu thơ ngây đôi con mắt xanh trong
Sắc xuân
Nụ Đào chúm chím đợi Xuân sang Nhành Mai phơn phớt điểm sắc vàng. Trăm hoa e lệ cùng hé nở Hương tỏa giữa đời đến mênh mang... Mùa Đông lui bước vào quên lãng
Xa rồi đông ơi
Tôi lỡ nặng tình với đêm Đông Cùng gió phiêu du tím cõi lòng, Cùng mây u ám chiều cô quạnh Theo nước xuôi về cõi mênh mông! Yêu thương say đắm hoàng hôn tím Yêu lá phủ vàng xuống con sông
Chia tay mùa đông
Ta tiễn Đông… giữa một chiều buốt giá Nắng bạc màu hối hả cuốn vào đêm, Gió lang thang, mây hờ hững phủ mền Lời ly biệt đang mỏi mềm môi thắm...Chia tay Đông lòng ta buồn lắm lắm
Tàn đông
Những ngày này có phải đã tàn Đông...? Mà bình minh rạng rỡ nhuộm sắc hồng. Lời của gió chợt say lòng tất cả... Hoa hé nụ, cây đâm chồi hối hả, Sóng chập chờn trên biển cả mênh mông,
Chiều tím
Khi Đông tàn đang lặng lẽ dòng trôi Tím vầng mây buông hờ hững lưng trời, Gió man mác thốt nhe lời than thở Thương cuộc tình tan vỡ giữa chiều Đông!
Anh và mùa đông
cuối Đông... anh đuổi theo ngọn heo may đòi lại niềm đau đã trở thành tri kỷ đòi tảng băng thấm sâu trong xương tủy đòi chút đắng lòng sau giấc mộng liêu trai anh sợ đến ngày mai



