
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Lung linh tà áo tháng Ba
trời trong xanh nước trong xanh tháng Ba mơn mởn trăng thanh nắng vàng bướm ong nghiêng cánh khẽ khàng hồn nhiên lõa xõa buông làn tóc mây tháng Ba quyến luyến vòng tay
Yêu lắm áo dài ơi!
Những tà áo triền miên như sóng vỗ Sắc tím đợi chờ, sắc trắng tinh khôi... Tà áo em bay hay là áng mây trôi Chiều ngọt lịm giữa dòng đời hối hả. Giữa nồng nàn ríu rít màu hoa lá
Trăng, đại ngàn và biển cả
áng mây chiều nhè nhẹ trút vào đêm. lướt thướt trăng nhú vàng trên mặt biển thanh thản bước lối đi về hò hẹn với Nguyên tiêu thăm thẳm dải đất trời… trăng hé cười cùng sóng vỗ trùng khơi rồi lướt nhẹ lên núi đồi xanh thẳm
Xuân sớm quê hương
Mặt trời nhú giữa trùng khơi, Thung dung lướt nhẹ khung trời Tây nguyên. Xuân mang ngọn gió ngoan hiền, Mang hương biển mặn lên triền non cao…
Tâm sự đêm trăng
Đêm Nguyên tiêu... Trăng vàng óng dáng mỹ miều e lệ Gió Xuân nhè nhẹ Thoang thoảng lời đêm ru khẽ hồn ta Cả không gian thơm ngào ngạt hương hoa, Trăng chao đảo tấm thân ngà mát rượi
Đón xuân
Đầu xuân khai bút làm thơ, Đốt lên ánh lửa mộng mơ muôn đời... Yêu thương trao cả cho người , Chân thành gói trọn trong lời chúc xuân.! Trái tim thôi thúc bao lần, Gửi lời yêu đến nàng Xuân yêu kiều...
Đợi nàng xuân
Chiều cuối đông… ngại ngùng thay áo mới! Tần ngần ra tựa cửa đợi nàng Xuân... Sợi nắng chiều vàng vọt cuối góc sân, Nên khung cảnh thêm chút phần hoang vắng Gió thôi reo hàng cây vờ im lặng...



