
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Không biết chia tay
Đất thì nâu mà thu ngàn sắc nở. Gió vô tư thơm ngọt ngào cây cỏ. Nắng loãng màu lá vẫn vàng tha thiết. Có phải mùa thực không biết chia tay?
Xa lắc dấu chân xưa
Xúc động vỡ, tràn con tim nhỏ. Nước mắt thầy dâng, quyện ướt bờ mi. Hà đấy ư? Rồi Khuyên và Hùng nữa Em đứng trước nhà, thầy bỡ ngỡ, trong mơ? Nửa cuộc đời, thời gian trôi nghiến ngấu!
Bạn đến thăm bố mẹ
Bạn con nay đến thăm nhà Tiếng chim ríu rít reo ca rộn ràng Công viên xanh mướt,nắng vàng Luồn qua cửa sổ cũng mang xuân về Niềm vui bố mẹ tràn trề Sôi nổi chuyện cũ trở về năm xưa
Thu có biết xôn xao
Chỉ muốn khóc thôi, Tớ lại nhớ bạn rồi Chiều xứ nóng, mưa có còn rối cỏ? Vườn vẫn xanh một màu, hoa vẫn đỏ? Có bao điều thời gian chưa kịp ngỏ Nay bạn về, thu có biết xôn xao?
Hoa giăng đất Bắc
Tháng Mười đã qua, ôi sao vội vã, Chẳng kịp chào Thu Chẳng kịp nhớ bạn hiền. Ngày đẹp thế sao mình quên được chứ ?! Tự trách thật nhiều, Bạn hỡi, xin thứ tha. Quay ngược thời gian ta tìm về tĩnh lặng. Ba mốt tháng Mười, trời xanh mây trắng.
Nhà Búp
Nhà Búp xinh giữa trời cao lộng gió Thơ trĩu cành, văn mướt xanh đồng cỏ Bước chân về, một chiều xuân rực rỡ Nắng ươm vàng, Tôi bỗng hóa Họa Mi*. Trái tim hát, thật nhiều khao khát Sáng tác ùa về cả những đêm hanh hao
Tuổi nụ tuổi hoa
Vui quá hôm nay tớ vừa tròn bốn tuổi 5500 bài tớ đã học xong. Nhiều dạng lắm, nào thơ văn hội họa Nhạc đàn ca, kịch hát ngân nga Tớ thấy mình đẹp và tươi lắm lắm Chăm chỉ, dịu dàng, sâu sắc, trong veo! Tháng mười một, thu còn đang õng ẹo



