
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Mùa Đông
Đông lặng thinh, Tinh khôi từng giọt nhỏ. Giọt yêu thương Giọt vương nỗi nhớ Giọt ngây thơ Giọt nặng nghĩa tình. Cây trĩu mình
Hỏi lòng
Mới ngày nào thu còn rơi trong nước biếc, Giờ tuyết đã về, trắng muốt bông bay. Trời đất xoay, đời cũng quay mấy ngả. Chỉ còn ta, đối diện với ta. Tự hỏi lòng, đã bước đi xa? Hay vẫn dùng dằng thương lá rụng.
Mẹ mặc váy mới
Sáng nay vườn thêm bông Đỏ hồng tươi như nắng Xốp như làn mây trắng Hương thoang thoảng khắp trời ... Tám mươi mấy tuổi rồi Thời gian trôi, cứ việc! Lá xanh biếc trên cành
Những phút giao mùa
Tuyết đầu mùa rơi non nớt. Lá biếc đón về, ôm lấy, thơm. Hoa cuối mùa nồng nàn sắc đỏ. Ngỡ Trắng về kết bạn trăm năm. Đâu có biết lạnh ngấm lòng buốt giá! Đâu có ngờ đông đã len sang.
Thu đã đi
Ngày thu đến, Tăng-gô... đắm say... Lá nhảy xoay, ta ôm nhau thật chặt Cơn gió lạnh, tim ấm êm cảm xúc Trời xanh, mây trắng... thật gần. Rồi một ngày, mùa thu ra đi Sương xám mờ.. lặng yên bên bờ suối.
Câu thơ vẫn tròn
Sáu năm rồi thơ chảy Mẹ và con tay ấm bàn tay Yêu thương, nhắn nhủ đủ đầy Vần thơ ấy vẫn còn xanh dầy dậy. Và chiều nay gió dừng chân gõ cửa Báo đông về, con vẫn nơi xa.
Hai mươi tháng Mười Một
Con viết bài thơ đón ngày nhà giáo Mừng mẹ, cha, cậu, mợ, bác, dì Mừng chị, em, mình và con gái, Tình yêu thương con gửi về ông ngoại Thắp nén nhang thơm, lời chúc thật dài ...



