
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Điện thoại với mẹ
Nay người khỏe Mẹ gọi con Này gái, Thơ con hay, mẹ đọc, rất mừng Nhắn mọi người mẹ vẫn còn minh mẫn Chỉ run thôi khi nỗi sợ tràn về Mẹ nhớ những ngày Sống bộn bề vất vả
Hạt cát
Biển về bên em Con sóng trắng Biển bạc đầu Vẫn dào dạt thế thôi Vẫn như xưa - Ngọn sóng còn xanh Chẳng dám ôm em Ào lên rồi lặng xuống
Tháng Tư
Xuân đấy, ngọt ngào lắm. Tháng tư xuân không còn trẻ nữa. Những nhánh hoa đầu tiên vươn mình trên thảm cỏ đã lác đác chuyển màu. Có cây anh đào đã rải thảm hoa quanh gốc mẹ.
Chiếc nón xoay giữa trời
Hôm nay con nhớ mẹ cha nhớ những vần thơ dịu dàng hóm hỉnh nhớ tiếng mẹ cười rung rinh màu lá nhớ bàn tay cha pha chè, hái quả
Sau lưng
Munich. Sáng đầu tuần. Lặng gió. Mặt trời không lộ diện. Mây không rõ hình. Cây lá im phăng phắc. Ở phía sau lưng là ồn ào xe cộ, là hoa giấy rụng đầy sân, là cà phê sữa đá đậm đà, là bánh mì kẹp giòn tan,
Chú mèo con
Đang tức vì vồ trượt con chuột nhắt thì bỗng nhiên chú mèo con thấy một con mèo nữa ở kia đang nhăn nhó nhại chú. Tức quá, chú phốc tới, thì lạ thay con mèo ấy cũng lao về phía chú. Giật mình, chú trấn tĩnh vừa giật lùi vừa nhìn hắn.
Cô giáo của em
Cuốn “Búp trên cành” run run trên tay tôi. Trang sách rộng mở thơm thơm mùi giấy mới có bài do tôi viết: “Cô giáo của em“. Cái tên bài được in đỏ nổi bật lên tươi tắn rung rinh.



