
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Đêm
Kìa anh! Đêm đã về Lơ lửng sao, trăng Gió ngừng bay Cuộn trong lòng nỗi nhớ Trốn vào đêm – con dế đọc thơ thầm thì âm ỉ Thiên lý dịu dàng Chiếc nơ cài khuy áo ai quên Vướng vào đêm
Xanh trong mắt mẹ
Đôi mắt mẹ xanh Như một khoảnh trời No nắng no mưa Ký ức là mây bay Xa... gần... Con là chim hải âu Sải cánh dài Đan nỗi nhớ
Quai nón màu nước biển
Lặng im Vòng tay em ôm tôi lần đầu Lặng im hơi thở trôi Ấm êm chạm vào nỗi nhớ mãi màu xanh Em ôm anh? Không nói một lời Em ôm anh Một lần cho tiếc nuối nguôi ngoai?
Khoảnh khắc hồng
Mẹ ơi Những phút giây cháy lửa Cơn đau qua Nắng lại tỏa khắp trời! Con ơn mẹ Kiên cường, đón đợi Cuộc đời này không chất chứa những niềm vui Mẹ vượt đêm thâu Bình minh, tia nắng nhỏ
Con và bố
Một sáng xuân hồng Gái ngoan cùng bố Gom hoa góc phố Xếp hình trái tim Này yêu này quý Này dỗi này hờn Cay chua ngọt chát
Hội ngộ - cô và em
Em đón cô về Xuân đến muộn Hoa mai vàng náo nức khôn nguôi Bánh chưng quê lá vẫn rờn ấp ủ Quất trĩu cành Mâm ngũ quả đâm hương Bàn thờ đã vơi Nén nhang còn cong nụ Bếp lửa hồng em nấu bát canh thơm.
Thời gian như cánh võng
Đón em về không anh? Chiều nay trời bớt lạnh Gió như bàn tay vuốt Bờ vai thon, má gầy. Đón em về không anh? Hoa mộc miên đã nở Cánh xoe tròn nhung nhớ Giọt mưa bay chấm hờ.



