
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Hỏi lòng
Mới ngày nào thu còn rơi trong nước biếc. giờ tuyết đã về trắng muốt bông bay. Trời đất xoay, đời cũng quay mấy ngả. Chỉ còn ta, đối diện với ta. Tự hỏi lòng, đã bước đi xa? hay vẫn dùng dằng thương lá rụng.
Tháng Mười vàng son
Đến một ngày thu hiển nhiên tràn đầy trước cửa. Thu sáng rực không nguôi, dẫu nắng đã tắt, dẫu chim đã sải cánh bay về tổ. Tháng mười vàng son đã thực sự lộng lẫy, xứng đáng với cái tên của mình.
Giấc mơ xanh dịu ngọt
Con chào bố trong một giấc mơ. Giờ này con hy vọng bố đã ngủ ngon. Trời đêm xanh dịu ngọt. Hơi nước mưa của ngày đọng lại ẩm ướt hiền hòa. Búp non nép mình trên nhánh lá. Tất cả... bình yên đi vào giấc ngủ cùng bố.
Tiếng gọi
Mẹ ơi Tiếng chị gọi rơi vào tim em Chìm mãi Thật lâu không tiếng vọng trở về Tiếng chị gọi từ trời nam, góc biển Dội đến em Xứ lạnh, thu tràn
Alena
Alena nhắm mắt. Ngón tay cô vẫn run. Phải chăng nó đang tải một luồng điện đã nảy sinh giữa hai cơ thể. Cô thấy ấm, mềm... môi anh thoáng chạm bờ vai. Như một làn sương mơn man
Giáo dục ở Đức - Nhà trường và Gia đình
Không có trẻ dốt chỉ có trẻ thông minh và trẻ không học thôi. Phương Thủy nguyên là giáo viên và xuất thân cũng từ gia đình nhà giáo, cho tới nay đã là bốn đời nên thừa hưởng đặc tính quý trẻ và tôn trọng ngành giáo dục. Một số bạn muốn so sánh hệ thống và tính chất cũng như chất lượng của ngành giáo dục giữa Việt Nam và Đức.
Lời của học trò
"Ngày ấy cô đi em nhớ cô nhiều lắm"* Thấm thoát nửa đời cô đã bỏ sau lưng. Lời nói của em qua rừng sâu, núi đá Qua muôn ngàn con sóng vỗ biển khơi Qua gió, qua mây, qua bao chiều da diết nắng



