
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Thời gian như cánh võng
Đón em về không anh? Chiều nay trời bớt lạnh Gió như bàn tay vuốt Bờ vai thon, má gầy. Đón em về không anh? Hoa mộc miên đã nở Cánh xoe tròn nhung nhớ Giọt mưa bay chấm hờ.
Xuân rót nhựa
Hạnh phúc là con một ngày gọi mẹ má môi tròn đôi mắt rọi trời xanh Hạnh phúc là con nằm trong lòng mẹ sữa bùi thơm yêu quý chảy ngọt ngào
Tóc em là ngọn gió
Ôi tình yêu Ta nhớ người Xin đừng bỏ ta một mình Con tim ta cần yêu dấu máu ta sang màu xám bởi vô tình.Ơi tình yêu Có thể cho ta biết Vì sao Ấm nồng ra đi cùng năm tháng Nụ hôn đóng băng Thân ta rơi vào đá lạnh.
Lặng thinh
Tháng một 2026 đã kết thúc bằng một ngày thứ bảy đẹp như thế. Nắng lặng thinh tỏa sáng. Trời lặng thinh thả xanh. Mây lặng thinh khoe trắng.
Sáng nay
Sáng nay trời sơ ý mất màu xanh Những giọt nắng trốn vùi sau trái đất. Gió lững thững như nàng du khách lạ. Lạc giữa đồng, lau lất phất ngu ngơ... Sáng nay trời lơ đãng để quên thơ
Người tình ơi anh có nghe thấy
Em không biết, điều gì đang đến với chúng ta Em không biết tình yêu đang trốn ở nơi nào Anh hỡi, có phải chăng Bởi tình đã từng trao Những cảm xúc tuyệt diệu sẽ còn lưu mãi mãi
Tặng anh
Em viết tặng anh những vần thơ đẹp nhất có vầng trăng của biển vắng hôm nào vi vút phi lao, sóng đùa tung bọt trắng ướt lòng đêm, văng vẳng tiếng ta cười.



