
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Nàng tiên cá trong thu
Tháng mười thu, nắng không còn do dự lá biết mình sắp từ giã cõi xanh Em bước giữa anh và hàng lau trắng lạnh Đường ngắn dần trong những chênh chao
Trăng lên
Bài thơ “Trăng lên” của Nguyễn Phương Thủy mang một nét rất riêng — mềm mại, nữ tính nhưng lại chứa đựng một sức nén cảm xúc lớn, thể hiện qua cấu trúc điệp từ, nhịp chậm, và hình tượng giàu ẩn ý. Vầng trăng ở đây không chỉ là cảnh vật mà còn là một biểu tượng.
Một vòng tay em buông
Xa rồi, người hỡi một vòng tay Một vòng tay em buông Một lời thề em bỏ... Cho nắng khỏi dỗi hờn Cho gió không ngẩn ngơ, nhì nhằng khung cửa Cho đời không vướng bụi của tàn tro.
Cái chết và sự sống
Tôi nằm xuống bờ sông kiệt sức Nước mắt trào mi, rơi cỏ ướt Người đứng bên, mắt nhìn xa... sóng đổ Nghĩ suy gì, có một chút đến tôi?
Chớm nở
Tình yêu đến, lớn từng ngày con nhỉ! Gặp gỡ Bỡ ngỡ Tiếng cười GiònCon tim như vừa vỡ Một khoảnh trời mới đến ở Trong tim. Làn da con Mịn trong Má, môi hồng như lửa Lòng nôn nao như buồm căng chờ gió
Tôi là vô tận
Tím hồng lam Hoàng hôn nở rộ Tiếng người xôn xao Vòng ôm thắm thiết Tôi ngồi bên cỏ Sách mở trên tay Vẽ, viết, cảm nhận sự dễ chịu yên bình khi nghĩ đến ngày mai.
Ước mơ con trong ngày sinh của Mẹ
Mẹ ơi nếu có vì sao rơi cho con được ước một điều * con sẽ mơ được ngồi bên mẹ, rót chén chè tươi, bóc củ khoai rền. Mẹ sẽ hỏi sao không mong trở về lúc trẻ khi mẹ còn son, rộn rã bóng trăng tròn



