
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Giấc mộng nào em cũng ở bên anh
Anh đừng khóc Anh đừng đau Mình lớn rồi Xưa dại khờ thơ bé Anh vẫn đẹp Trong tim em - chưa bao giờ biết giận Anh vẫn ấm Trong ngực em Dẫu vòng ôm đã khép Anh đừng tủi Đừng hờn
Gửi lời thăm cây gạo gù 100 tuổi
Gạo ơi mùa này hoa không nở. Chỉ có xù xì thân hứng bụi trần gian. Và lá xanh, lá dập dờn bão nổi Cái rét, cái mưa, cái buồn, cái khổ... Thấm vào gan, giọt xuống thân gù.
Chỉ ánh mắt thôi là muôn màu như nỗi nhớ
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,
Nhớ bạn
Thẩn thơ một lối vào đông Trang bạn vắng - một căn nhà bỏ không Tin cuối cùng đã mười năm về trước Những ánh mắt tươi, những nụ cười hớn hở Chỉ là ảnh thôi và chỉ của người. Bạn chụp họ Bạn ẩn mình sau họ
Ta bay
Nhớ anh quá! Cuốn sổ dày anh tặng giấy đã vàng, mực vẫn hằn khao khát những khát khao em cất vào trong ngực giấu cuộc đời trôi như thác nước Sáng nay, một chủ nhật trắng mờ sương giá buốt
Thu vẫn còn xanh
Tóc cứng lung tung Che vầng trán nhỏ Mắt quầng sâu Xanh xạm dày vò. Bao gian khó người ơi Thương vời vợi. Xin trả lại đời Những lỗi lầm xưa
Em nghĩ gì
Xinh tươi ngồi hái hoa xuân Bốn bề tĩnh lặng biết em nghĩ gì? Em nghĩ về anh một mùa xuân năm trước gió bổng bay câu ước hẹn duyên thề



