
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Những đứa con của Mặt Trời
Tháng bảy, nắng trong, trời xanh và mây ngồn ngộn trắng vồng lên sau những ngôi nhà cao tầng trong thành phố. Những vòm cây xòe rộng, cành vươn cao, chồi vẫn không ngừng bật nhánh và lá... những chùm lá xanh non,
Nụ hôn bên dòng Isar
Chúng ta hôn nhau Lần đầu tiên bạn cúi xuống bên tôi Một tay khẽ đặt lên lưng Một tay nhẹ giữ tay tôi trong lòng Chúng ta hôn nhau
Mười tám
mười tám tuổi trái tim hồng ngợp nắng mắt thẳm xanh mênh mang làn nước biển em chớp hàng mi - dạt dào con sóng đổ anh chìm... như một nhánh rêu non
Nắng vẫn hay đùa
Anh! Em không biết tại sao nắng cứ trong như màu mắt anh nhìn em râm ran... gò má ửng hồng. Sáng nay, xa nửa vòng trái đất
Tháng Năm mùa thi
Về nhé em Tháng năm đón đợi Hy vọng râm ran, cong vút cánh phượng hồng Ai thổi sáo hè, rung trời cao khao khát Gió bát ngát đồng, dòng sông vang tiếng hát
Hoa
Những bông hoa xuân nhẹ nhàng thế, mảnh mai thế, mỗi cánh dài cong cong như vành mắt, bờ môi. Hoa cứ dâng mình thế, trần trụi, sơ sinh không lá mềm che chở.
Nắng
Hôm nay thứ bảy, trời trong veo nắng. Nắng gieo hạt, nắng buông hương xuống làng mạc núi non. Nắng xanh như mây, nắng hồng như má trẻ thơ ngây, nắng dịu như nụ cười ánh mắt người yêu sau vành nghiêng nón lá...



