
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Chim ra ràng
Chim ra ràng Chim bay khỏi tổ Như mây trắng bay bay Chim bay bay Bay bay xa Chim ra ràng Chim không ngoái lại Trời mênh mang mênh mang
Tình biển
Thuyền chòng chành trên sóng Em chòng chành bên em Trời Bình Hưng thăm thẳm Biển Bình Hưng xanh xanh Em ơi, Bình Hưng biển Em về vui cùng anh Anh ơi, Bình Hưng sóng Sóng sánh như tình em Anh ơi, bơi cùng gió
Ngộ
Ta đã biết đời là bể khổ Nước mắt rơi chìm đắm nụ cười, Và hạnh phúc dường như không có thật Muốn nhẹ lòng xin hãy bỏ buông
Quê hương - Nguyễn Quốc Văn
Tuổi thơ ở đâu quê hương ở đấy Tóc bạc phơ thì con cái thành quê Ở nơi ấy tre nuôi măng mọc thẳng Cánh diều rơi hôn nhẹ cỏ xanh gầy
Bé tập chạy hè vui
Hè vui bé tập chạy Vui vui vui vui vui Hè vui bé thi chạy Vui vui vui vui vui Nào một hai ba bốn Bé xuất phát thật nhanh Bé rướn mình cán đích
Gửi bạn
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối
Mưa mưa mưa
Mưa mưa mưa mưa mưa... Mưa qua Tân Sơn Nhất Mưa đậu trên Bến Thành Mưa dọc cầu Công Lý Mưa ngang chùa Vĩnh Nghiêm Mưa mưa mưa mưa mưa...



