
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Gửi bạn
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi
Luật đời
Nếu anh biết quá nhiều Về em trong quá khứ Mặc cảm cùng mềm yếu Em sẽ rời xa anh Có thể, em không thấy Tôi bên em bao giờ Nếu em biết tận cùng
Ru anh và em
Vồng ngực anh Ngai ngái mùi đất Đủ để em hít hà Mùi phù sa quen lạ Làn môi em Nồng nàn hương hoa Đủ để anh hóa đá
Tổ quốc mùa xuân
Những ngày ngược hơi may gió bấc .lạnh thấu xương trên cao nguyên Đồng Văn tôi bỗng nghe tiếng khèn người trai Mèo gọi bạn đặc quánh lại như tiếng người đàn bà kêu trong đêm Cà Mau
Đời ngắn hơn giấc mơ
Tinh sương nằm mơ thấy Cha mẹ trên cao xanh Ấm cả bao la lạnh Giữa trưa mơ thấy rõ Bạn bè xưa đã già Tóc như mây như gió
Nhiều tiền để làm gì?
Có nhà nhiều hay ít Cũng ngủ trên một giường Cơm ăn ngày ba bữa Tiền nhiều để làm gì? Xe chỉ đi một chiếc Chồng vợ chỉ một người Con chỉ hai ba đứa
Hoa tình yêu
Đêm nằm mơ thấy em Tươi hơn hoa rực rỡ Ngày ngắm hoa vừa nở Em hiện từ giấc mơ Tình yêu như hoa cỏ Ngát hương say đắm tình



