• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Trong ánh chớp pháo sáng

Thứ sáu - 02/01/2026 14:29



(Ảnh: Pixabay)


TRONG ÁNH CHỚP PHÁO SÁNG


Năm ấy, thị xã bị đánh phá ác liệt. Tôi còn là cô bé học lớp hai. Một buổi chiều, đoàn dân công ở Kiến Xương đến Thị xã mang theo cuốc, xẻng, dao, súng, chắc là họ đào hầm và sửa đê. mẹ tôi nhận để một chị dân công đến trọ. Thoạt nhìn chị thôi thấy hơi sờ sợ. Vóc dáng chị béo và thô, vừa bước vào nhà đã nói oang oang, liến láu. Quần xắn ống thấp, ống cao. Tóc rễ tre búi tớn lên. Bước chân thình thịch. Trong con người chị toát lên một vẻ ngỗ ngược. Tôi cảm thấy khó chịu và kéo em bỏ đi chơi rồi nói với nó: “Không khéo chúng mình nghịch gì chị ấy lại đi mách với mẹ thì chết!”.


Buổi tối, bọn tôi đang chơi đùa bỗng một hồi còi báo động vang lên. Kẻng đánh liên hồi. Tiếng loa phát thanh khẩn cấp: “Máy bay địch đã đến gần. Đồng bào xuống hầm ngay”. Dân quân vác súng chạy thình thịch. Mọi người rối rít giục nhau tìm nơi trú ẩn. Bọn trẻ chúng tôi đành phải giải tán. Chị em tôi kéo nhau xuống một chiếc hầm gần đấy. Máy bay đã ào đến. Pháo sáng lóe lên. Bom nổ dữ dội. Em sợ hãi nắm lấy tay tôi: “Mẹ đâu chị Hoa?” Tôi bảo nó ngồi im. Tim tôi đập dồn dập. Vách hầm rung lên tưởng chừng như sắp sụp xuống đầu. Lại một đợt bom nổ rất gần; ở trong hầm tưởng chừng như bị nghẹt thở. Một mảnh đất cạnh tôi sụt xuống. Em tôi thét lên:

- Ối, chị Hoa ơi, đau lắm!

Trời tối. Tôi cuống cuồng sờ lên đầu, lên ngực và hai tay em nhưng không thấy gì cả. “Máu, máu ở đùi em ấy!” Em tôi kêu lên. To lo cuống lên: “Chết, nó bị thương rồi! Làm sao bây giờ?” Hình như máu ở đùi nó xối ra, ướt đẫm cả một mảng quần. Cũng lúc ấy, bom rung hầm, lũ kiến bị vỡ tổ rơi xuống bò khắp mình tôi, đốt nhức nhối. Em cứ bám lấy tôi gọi mẹ. Tôi vừa khóc vừa ôm chặt lấy em. Giữa lúc tôi đang cuống quít thì một bóng người từ ngoài lao vào. Ối! Chị dân công chiều nãy ở đâu chạy tới. Vẫn cái giọng oang oang liến láu: “Sao hai chị em lại khóc thế này? Thôi chết, bị thương à? Chị xem nào. Bị thương vào đùi à?” Chị bế thốc em tôi vào lòng, xé áo băng tạm. Ngoài kia, bom vẫn nổ dữ dội. Pháo sáng vẫn lóe lên từng đợt. Chị bảo tôi: “Phải đưa em vào bệnh viện ngay thôi, máu ra nhiều quá!” Tôi nghe rõ vẻ lo âu trong giọng nói của chị.

Không chần chừ, chị bế em và dắt tôi ra khỏi hầm. “Chạy nhanh lên, cẩn thận đấy nhé!” Chị giục. Chạy được một đoạn, chợt tiếng máy bay giặc lại gầm lên. Chúng trở lại ném bom đợt hai. Lửa bom đỏ lừ. Thân hình to lớn của chị che cho em tôi. Tay chị choàng lên người tôi ấm áp, tin cậy. Dưới ánh pháo sáng, tôi nhìn thấy một vệt máu ở cánh tay chị, tôi kêu lên: “Chị ơi! Máu!”. Bình tĩnh chị xé một mảnh áo băng tạm vào tay mình. Vừa ngớt bom, ba chị em tôi lại tiếp tục chạy. Quần chị vẫn xắn ngang gối, bùn đất bám đầy. Vai áo xé dở tả tơi. Tóc búi vội rối bù. Cánh tay bị thương của chị vẫn ôm ngang một bên đùi quần vải của em tôi, mải miết chạy về phía bệnh viện trong ánh pháo sáng lấp lóe.

Tự nhiên tôi thấy hối hận, tôi đã nghĩ không đúng về chị trong buổi gặp gỡ đầu tiên.


1978

Phạm Thị Minh Yến (14 tuổi)

Bài đoạt giải C cuộc thi “Viết và vẽ về thế hệ trẻ Việt Nam anh hùng” do báo Thiếu niên tiền phong tổ chức năm 1980.

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.