
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Duyên tình
Con thuyền nợ bến đỗ Gió buồm trăng trên sông Cây cỏ nợ hơi thở Tự khí trời mênh mông Cánh chim nợ cánh đồng Cỏ rơm xây thành tổ
Sáng
Trời hút xanh mắt em Gió bàn tay se mát Lá tre thu lắc rắc Kín sân nhà sáng nay Anh ơi, Đừng thức dậy!
Trần Mạnh Hảo
Hối lộ xã chín con gà Được mặc áo lính rồi ra chiến trường? Mặt trời vùi hố văn chương Mượn tia chớp đất nhóm nguồn thơ ca? Mở mắt chữ kẻ mù lòa Gỡ ngu đần lũ tưởng là văn nhân?
Dạy dỗ
Hai ông giáo già cà phê Bao năm chẵn lẻ đi về có nhau Dỗ trẻ dại bạc cả đầu Tự dạy mình thuộc lòng câu ân tình...
Đêm rằm
Đêm khuya hây hẩy trăng rằm Gió mây mẩy gió gió nằm trên mây Đêm nay em gặp anh đây Em sẽ lấy gió lấp đầy nhớ thương Lấy bão
Đày đọa
Kiếp trước Mình lạc nhau Bao đắm say chưa thỏa Kiếp này Trời đày đọa Bắt si mê từ đầu Đời dạy nhân ở quả Giữa bảo trước cuối sau Người mở phúc trong họa Mình chỉ còn cho nhau
Duyên tình
Con thuyền nợ bến đỗ Gió buồm trăng trên sông Cây cỏ nợ hơi thở Tự khí trời mênh mông Cánh chim nợ cánh đồng Cỏ rơm xây thành tổ Cả muôn loài mắc nợ



