- NGUYỄN QUỐC VĂN

Thiếu đêm
Hình như xưa đã về Rỗng những đêm vụng dại Hình như chiều hôm ấy Sớm qua còn đê mê Hình như nay đang đi Gió xuân thì vừa đến Hình như anh trẻ lại Nắng mới nồng môi em


Lão Mạc
Mạc quê ở làng Thự. Làng cách bốt Cổ Gia hai cây số. Trước khi Nhật vào, bốt chỉ có một tiểu đội lính Tây đen và hai tiểu đội lính dõng trú đóng. Lúc Nhật đảo chính Pháp, bốt bị bỏ hoang. Năm bốn lăm, Việt Minh cắm cờ đỏ sao vàng trên nóc bốt.


Một nửa
Một nửa đi rồi còn một nửa Lá vàng rơi ngoài cửa tháng ngày vơi Một nửa anh đi đêm ở lại Một nửa em dư lẹm cả chân trời


Gió trăng
Em không tin mùa thu mơ đã chết Dẫu lá khô chạy vàng trước chân người Dẫu xa xanh đã lẫn vào xanh biếc Cánh cò theo mây trắng bập bềnh trôi


Dấu hỏi
Dấu hỏi (?) Như người đứng trên trái đất cúi đầu Đất đai biển sông Đều dưới chân anh ấy. Riêng bầu trời thì không Ở trên ấy là tiền nhân, thần thánh.


Quảng Ninh
Gió Yên Tử lao xao qua rừng trúc Nắng Hoa Yên leo tới tận chùa Đồng Gặp đỉnh núi tiễn mây vừa thoát tục Trần Nhân Tông nhắc sắc sắc không không


Mắt lá lúa
Ai về Tiên Lữ không ai Con gái mắt dài lá lúa đương xuân Làn mi Kim Động, Văn Lâm Lông mày Yên Mỹ, Văn Giang, Phù Cừ Khoái Châu trắng áo cánh cò Em gặp anh bóc bài thơ nhãn lồng
