• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Phép màu (P5)

Thứ sáu - 29/08/2025 08:39



(Ảnh: Thanh Bình)




 

 

PHÉP MÀU (5)

(Thanh Bình)

 

Nó đã từng nói: Ba mẹ chính là phép màu đầu tiên, giá trị nhất, mãnh liệt & bền vững nhất, chảy trong nó đến tận bây giờ. Có khi Ba Mẹ trực tiếp mang phép màu đến, nhưng có khi là gửi gắm truyền dẫn qua anh chị em của nó. Nó là thứ giữa, trên có 4 anh chị, dưới có 4 em, và một người chị gái liền kề đoản mệnh từ thủa lên 3. Trong chuỗi bài về “Sự linh diệu của những giấc mơ”, nó đã kể về chị gái liền kề. Có chị, nó giống như có thêm một bản mệnh nữa, giúp cho năng lực nhìn thấu, hiểu thấu của nó mỗi năm lại được nâng cao hơn. Đôi khi, nó còn tự huyễn hoặc bản thân, phải chăng, nó đang sống thêm cả phần đời của chị, nên mọi thứ cứ như đều được nhân đôi, cả ở phía những nỗi vất vả khó khăn hay là nơi chứa đầy niềm vui & hạnh phúc.

 

Nó có Chị Cả. Chị hơn nó 10 tuổi, đủ lớn để dắt nó khi ba mẹ bận bịu lo miếng cơm, manh áo. Nó nhớ những tối mùa hè, chị là phụ trách đội, cùng với chị Lan nhà ngoài phố Lê Lợi, say sưa dắt nó với cái Phương (em chị Lan) và bọn trẻ ở xóm sinh hoạt thiếu nhi. Những buổi sinh hoạt đơn sơ, bên hè phố hay trong con ngõ nhỏ, chỉ cần có một khoảng trống đủ cho mươi, mười lăm đứa trẻ quây quần là được. Tầm 7h tối, hai chị đi dạo quanh các ngõ tuýt còi một vòng rồi về điểm tụ tập quen thuộc ngay ngã ba giao giữa đường Hoàng Hoa Thám và Lê Lợi. Ngày ấy đường phố vắng, ít xe đạp, người dân chưa có ô tô, xe máy như bây giờ nên đó là điểm tập trung lý tưởng vì rộng và sáng, ánh sáng mờ mờ hắt ra từ mấy cửa hiệu và gia đình giàu có ngoài mặt phố. Chị nó 15 – 16 thì nó lên 5-6, thành ra nó đi sinh hoạt thiếu nhi với chị từ thủa vỡ lòng. Điệu múa Hoa Chăm – Pa nó được chị dạy từ bé xíu như vậy, mỗi năm thêm 1-2 động tác, đến khi chị nó 18-20, điệu Hoa Chăm – Pa cũng vào độ nhuyễn. Nó hát hay, biết đọc diễn cảm nên trở thành hạt nhân nòng cốt của Đội Chào Mừng, do chị Lan Tổng phụ trách và chị nó cùng đồng hành. Đội Chào Mừng gồm các bé gái, bé trai xinh đẹp, kháu khỉnh và ngoan (tức là biết nghe lời, luôn nền nếp). Mỗi khi Tỉnh hay Thị xã hay Phường Đề Thám có Đại hội hay Hội nghị là đội của nó được triệu tập lên Nhà Văn hóa Thị xã để tập luyện. Nhà Văn hóa có Chú Minh đàn Piano rất hay. Chú thường đệm đàn và dạy cho chúng nó 1-2 bài hát tập thể, cứ mỗi năm lại có một bài mới để hát chào mừng Đại hội hoặc Hội nghị. Chương trình Chào Mừng thường ngay sau Chào cờ. Chúng nó xếp hai hàng, hàng nữ diện váy áo đồng phục, hàng nam diện đồng phục áo trắng với quần sooc. Hầu hết thời gian tham gia Đội Chào Mừng từ lớp 2 đến lớp 7 (ngày xưa học hệ 10 năm) nó làm Đội trưởng. Nó ấn tượng và nhớ nhất bộ váy xòe màu trắng, màu hồng được các chị chuẩn bị cho nó vào dịp đó. Ngoài ra, bao giờ chị cũng chuẩn bị riêng cho nó một cái nơ bằng voan khiến nó luôn nổi bật nhất. Nó được chọn đại diện Đội đọc lời chào mừng, lĩnh xướng khi hát Đồng ca, tốp ca. Lời chào mừng các chị viết sẵn, nó tập đi tập lại đến thuộc làu làu, nhưng khi đọc, chị luôn cẩn thận chuẩn bị cho nó cái kẹp giấy, bên trong có bài phát biểu viết tay chữ to và rõ ràng từng dấu chấm, chấm than, dấu phẩy, dấu …, các ký hiệu mũi tên hất lên hay chúi xuống để nó lưu ý ngắt nghỉ, lên giọng, xuống giọng… 

 

Mỗi mùa hè đều có Hội thi văn nghệ giữa các Phường. Nhà nó ở Phường Đề Thám, chị Lan và chị nó đều hát hay, múa giỏi. Chị Lan cũng có em gái là bạn Phương học cùng nó. Hai đứa luôn là thành viên của Đội Văn Nghệ Thiếu Nhi Phường tham gia thi, đạt giải rồi lại đem tiết mục đạt giải đi trình diễn báo cáo cấp Phường, cấp Thị xã, cấp Tỉnh. Mỗi lần đi biểu diễn, nó luôn vào đủ hai vai: MC nhí và diễn viên nhí. Tiết mục múa để đời chính là điệu Hoa Chăm - Pa chị dạy nó. Mà lạ, năm nào các bác, các cô chú cũng xem, cũng chấm mà năm nào nó cũng được giải, giải đặc biệt hoặc giải nhất. Nên hè đến là nó cứ phơi phới: được chơi, được mặc đẹp, được khoe giọng đọc, khoe hát hay, múa giỏi và đặc biệt là được tự tin, tự hào bước lên bục nhận giải trong tiếng vỗ tay rào rào của khán giả.

 

Nó nhớ những lần cùng đội thiếu niên theo chị cắm trại ở sân vận động hay vườn hoa Thị xã. Nó nhớ những lần được chọn vào Đội Thiếu Niên Tiêu Biểu của Thị xã cùng các đội tiêu biểu ở các huyện đi cắm trại ở Đồng Châu Tiền Hải (1975); đi thăm Lăng Bác Hồ (1976); thăm Vườn Bách Thảo Hà Nội (1977)... Nó được học cách thắt nút dây cọc, cách trang trí trại (bao giờ cũng có một bàn nhỏ chính giữa, phía trên có ảnh Bác Hồ, có lọ hoa tươi, có diềm hoa ở cửa trại, cổng hoa với dây cờ dẫn lối vào trại…); học cách đánh dấu và tìm mật thư, học đội ngũ và làm việc nhóm, làm quen với việc chuẩn bị đồ dùng và bữa ăn mang đi dã ngoại trong ngày… Hồi đi cắm trại ở vườn Bách Thảo Hà Nội, chị nó 22 tuổi, còn nó 12. Sau giấc ngủ ngắn ở trại nó tỉnh dậy, không thấy chị, nó tìm chị mỏi mắt. Các đoàn đã bắt đầu dỡ trại, nó hoang mang vừa lội đi tìm chị, vừa khóc, báo hại chị nó lúc trở về sợ hãi đi tìm em. Lúc nó gặp chị, vẫn nhớ chị vừa đi, vừa lấy cánh tay quệt mồ hôi và nước mắt dàn dụa miệng kêu tên nó. Nó ào lại ôm chầm chị nức nở. Nó, đứa trẻ 12 tuổi, hồn nhiên, xui Ba Mẹ chị bị lạc, nó tìm chị mãi, suýt mất chị… Sau đó rất lâu nó được chị giải thích, lúc đó chị đi thăm bạn trai ở đường Bưởi. Sau này Ba Mẹ nó mỗi lần nhắc chị chuyện yêu đương vẫn mắng chị vụ bỏ rơi em đi gặp người yêu.

 

Lên cấp 3, nó đã có thể tự tin, tự lập, trở thành Lớp trưởng, làm phát thanh viên chương trình Tiếng nói học sinh trường Lê Quý Đôn, làm đội trưởng đội văn nghệ của lớp, của trường. Nó nhớ những giờ giải lao 15 phút, nó lao ra cửa lớp lên khu vực phát thanh ở tầng 1 dãy nhà Hiệu bộ. Phòng phát thanh đơn sơ một micro, nối ra hai cái loa to chĩa về hai phía nơi có hai dãy nhà tầng là nhà học. Ở đó, khi nó cất tiếng: “Đây là buổi phát thanh của Trường phổ thông trung học Lê Quý Đôn”, các bạn học sinh ra ngoài hành lang, hướng về phía nó, nơi phát thanh viên đang nói, đang hát. Mười lăm phút mỗi ngày, hân hoan và vinh dự lắm. Nó vô cùng hãnh diện thấy ánh mắt thầy cô bạn bè nhìn nó trầm trồ. Nó nhớ những lúc dời phòng phát thanh về lớp,  lúc đi lên cầu thang ở chỗ chiếu nghỉ, mấy đứa bạn lớp bên nói nhỏ: giọng hay thế, mắt nâu kìa… Nó cứ ngượng đỏ mặt im lặng đi qua chẳng dám nhìn, chẳng dám quay lại mỉm cười, trò chuyện hài hước như bây giờ.

 

Nó nhớ năm lớp 10 (tương đương lớp 12 bây giờ) nó cùng các bạn có buổi biểu diễn và tháng 3.1982. Đây là lần Hội diễn toàn trường, với nó là kỉ niệm ra trường năm cuối cấp. Nó và đứa bạn thân song ca bài “Cung đàn mùa xuân”. Buổi trưa tan học, đứa bạn thân và nó hay nằm gác chân lên cửa sổ tập hát, rồi đứng lên giường, giả bộ trên sân khấu biểu diễn. Chính chị đã dạy cho chúng nó biểu diễn đoạn “Em nâng mầm trổ, anh trút nắng vàng”. Hồi ấy, bạn thân nó hát lời của “em”, nó hát lời của “anh”. Nhưng nó thấy động tác tay búp măng vươn lên “nâng mầm trổ” đẹp quá, giống hệt một động tác trong bài Hoa Chăm Pa nó từng múa, nên khi biểu diễn nó vẫn vừa “nâng mầm trổ” vừa “trút nắng vàng” cùng đứa bạn. Hôm ấy nó đơn ca bài Mưa Tháng Ba. Đó là bài hát chị chọn cho nó. Chị bảo: 

- Hội diễn tháng 3, em cũng sinh tháng 3, mỗi câu ngắn vừa hơi, trong trẻo, hát bài này quá hợp với em.

Thế là nó nghe chị học hát, học thêm mấy động tác tay minh họa. Hôm duyệt, thầy Bí thư Đoàn ok ngay. Thế là biểu diễn. 

 

Nó ngây thơ, đến tận hôm biểu diễn vẫn chỉ nghĩ mặc đồng phục áo trắng, quần phăng (quần âu kiểu may như quần bộ đội) – bộ quần áo mà nó vẫn mặc đi học. Chiều tối, chị nó trang điểm cho nó chút phấn rôm và tí son gió, song, ngắm nghía: 

- Không được, áo cháo lòng quá, quần rộng thùng thình.

 

Trong lúc nó cứ như thế đến trường.  Nó phải đến sớm vì nó còn làm MC nữa, thì chị nó chạy bộ đến nhà chị Thủy bạn thân của chị nó ở khu nhà 4 tầng (bây giờ là khu chung cư cao cấp của Thành phố), mượn cho nó bộ quần áo: Một sơ mi trắng muốt, có dải nơ dài thắt vào hình bông hoa và một chiếc quần bò màu xanh. Rồi chị nó hơ hải cầm đến trường, chạy vào phía sau sân khấu, đợi đến tiết mục nó biểu diễn thì giúp nó thay quần áo. Nó vừa xuất hiện, bên dưới tiếng vỗ tay rào rào. Vẫn là nó, chỉ là thay một bộ quần áo khác, mà không khí đêm diễn khác hẳn. Hôm ấy, nó không nghe được giọng mình hát nhưng nó nhớ cảm giác hạnh phúc khi được mọi người cổ vũ, cứ lắng nghe rồi ào lên dữ dội. Ngày ấy mà có ánh đèn điện thoại như bây gìờ chắc chắn nó cũng sẽ có nhiều fan bật đèn soi đi soi lại cổ vũ, chắc chắn cũng để lại nhiều ảnh & video đẹp trên facebook, zalo… Nó nhớ lúc ấy, nó khỏe khoắn, xinh tươi, tự tin đến nó cũng thấy lạ. Năm 2022, kỉ niệm 40 năm ra trường, Hội khóa phổ thông 1979-1982, có mấy bạn trai, bạn gái ở các lớp khác, còn bảo nó: Bạn hát lại Mưa tháng 3 đi. Nó muốn hát nhưng tìm trong youtube mãi không thấy lời, không có nhạc nên hát chay mấy câu tặng các bạn.

 

Chị nó và anh người yêu đầu tiên (tên Nho), người khiến chị suýt đánh mất nó ở vườn Bách Thảo ấy, sau này vẫn yêu mà không thành đôi. Khi nó lên nhập học Đại học Sư phạm Hà Nội, anh vì quý và theo sự nhờ cậy của chị, đón nó về nhà chơi một vài lần. Ngày ấy nó 18, chị 28, anh hình như 30. Anh đến đón nó ở ĐHSP, và chở nó bằng chiếc cúp 50 cũ kỹ. Nó leo lên xe anh, đó là lần đầu đi xe máy. Nó ngồi vắt chéo chân ở cái yên sắt phía sau, một tay để trước bụng, một tay bám nhẹ vào yên. Anh nhắc nó bám vào anh, nhưng nó không dám. Cô gái 18 tuổi lần đầu xa nhà, lần đầu ngồi sau xe đàn ông lớn tuổi nơi đất khách, lần đầu đi xe cơ giới… cứ ngồi e lệ thế sau xe. Qua dốc bưởi, đoạn xuống dốc, khi chạy qua đường sắt vắt ngang lối rẽ vào cơ quan anh, chiếc xe phanh gấp, con bé ngã bổ chửng xuống đường. Anh vội vàng tắt máy, chống xe, đỡ nó. Nó không cho anh đỡ, tự đứng dậy, mặt mũi, chân tay xước xát. Anh dắt xe, nó đi cạnh anh vài chục mét thì đến đơn vị của anh. Anh dẫn nó vào phòng y tế, có một chị mặc quân phục, rất xinh, sát khuẩn và chấm thuốc mỡ cho nó. Chơi một lúc, nó đòi về. Nó sợ không dám đi xe máy nên anh lấy xe đạp chở nó về trường. Hồi nó lên lập nghiệp Hà Nội, chị nó nhắn anh, nhưng nó phải đợi rõ lâu, sau gần một năm, vào dịp tết năm 1999, trưa mồng 2 tết, lúc mẹ con nó vừa từ Thái Bình lên mới thấy Anh và vợ đến chơi. Anh mặc comple, chị mặc áo dài thanh lịch. Nó lạ lắm. Lần đầu tiên nó biết Người Hà Nội mặc áo dài dịp Tết. Nó thì chỉ mặc áo dài vào khai giảng và 20.11 ngày Nhà giáo Việt Nam.

 

Nó lên Hà Nội năm 1995, được hơn năm thì đón con trai chị lên ở cùng. Trong suy nghĩ của nó lúc đó, Hà Nội chính là ước mơ, là cứu cánh, cứ giống như chỉ cần lên Hà Nội là đủ cho sự thành công rồi. Nhưng cuộc sống mưu sinh xứ người, lại chọn Thủ đô Hà Nội, một mình chống chọi… nó đã không thể nắm tay thằng bé trọn vẹn. Sau này nó đón cháu lên 1-2 lần nữa, lúc học cao đẳng Công nghiệp và lúc cháu lấy vợ sinh con, với mong muốn giúp cháu lập nghiệp Hà Nội cùng các em mà không thành.

 

Ngẫm lại, Ba Mẹ chiều nó, khuyến khích nó chuyện học hành, nhưng chị mới chính là người dắt nó, đưa nó vào đời để giúp nó hình thành và nâng cao các kỹ năng đời sống. Sự hồn nhiên trong trẻo, vô lo của nó lúc tuổi thơ; sự tự tin, mạnh mẽ của nó khi vào đời, trước đám đông, trong tập thể… đều được bắt đầu từ bàn tay dìu dắt của chị năm xưa. Ngay lúc này, trong nó cứ hiện lên hình ảnh Ba Mẹ nó cầm cây gậy thần mang tên kĩ năng sống chạm vào nó, cây gậy thần có phép màu kĩ năng sống ấy chính là chị.

 

Nếu như trên tay Ba Mẹ nó có hai cây gậy thần thì cây gậy thứ hai cho giai đoạn nó lấy chồng, sinh con rồi học cao học chính là chị gái thứ 2 của nó. Chuyện của chị - người phụ nữ khuyết tật từ thuở lọt lòng, vượt lên hoàn cảnh, tự mình biến cải số phận, tự thân lập nghiệp thành công, không cần dựa vào ai, hơn thế còn trở thành chỗ dựa cho các chị, các em, các cháu, chỉ có thể nói là quá tuyệt vời. Chị đang viết, câu chuyện đời chị chắc chắn sẽ đem lại nhiều xúc động và bài học quý cho mọi người. 

 

Dù là người khuyết tật và nghèo khó với đồng lương của cô giáo tiểu học vùng quê Thái Bình, nhưng lần lượt các anh chị em trong nhà, các cháu ruột… đều “mắc nợ” chị. Nợ tình và cả nợ tiền nữa. Mắc nợ chẳng phải vì mọi người xin, vay hay nhờ vả gì chị, mà toàn tự chị cho đi, cho đi cho đến khi chỉ còn lại sự hi sinh và bao dung.

 

Người thiếu tiền, thiếu nhà, chị tặng vàng, góp quỹ giúp an cư lạc nghiệp.

Người thích xe, chị cho xe. Chuyện là, chị liệt tay phải không đi được xe nhưng trong nhà lúc nào cũng có cái xe máy xịn, chị bảo để khi cần chị nhờ mọi người chở cho tiện. Thế rồi, chỉ cần khen xe đẹp, đi thích, chị bảo: Thích thì lấy mà đi.  

Người thích hát chị cho bộ karaoke xịn vừa sắm được, chỉ một câu nhẹ như bấc: Thích thì mang đi mà hát, em ở nhà ít dùng.

 

Người muốn đổi tivi to chị bảo: Lấy đi, nhà Cụ chật, chị xem cái này to quá…

Mọi người cứ hồn nhiên khen, hồn nhiên nhận. Chị muốn cho đi, mọi người muốn chị vui. Đại loại, ví dụ thế thôi, còn để dành chị tự viết.

Nó lấy chồng, sinh con, chị auto trở thành người chăm sóc. Chăm nó, chăm em rể, chăm cháu vô điều kiện, bất chấp cả những vô tâm & thị phi. Năm 1995 nó đi Hà Nội ôn thi, chưa sắp xếp được nơi ăn chốn ở nên gom hai con sinh đôi về nhờ chị. Chị đón nhận như là đương nhiên chẳng một lời kêu khó. Một bà bác liệt tay, chân đi bước thấp bước cao; một gian tập thể chưa được 10m2 chật chội thiếu thốn và hai đứa bé 2 tuổi. Mỗi khi nghĩ lại, nó vẫn tự trách mình:

 

Sao hãnh tiến và vô tâm đến thế? 

 

Tại sao nhất quyết phải tìm đường đi Hà Nội, tìm đường bồng con bươn trải ngược xuôi Cầu Giấy, La Thành? Tại sao lại lựa chọn trao hai đứa con bé bỏng vào tay chị và vào tay người khác? 

 

Tại sao nó không 15 năm lưu lạc một mình mà lại khiến cả 3 con nổi chìm cùng nó? 

Nếu có một nỗi đau không lành thì đây chính là nỗi đau và sự ân hận lớn nhất đời nó.

Nó nhớ mỗi cuối tuần lập cập gửi con lớn về thăm con bé. Có lần về sớm chứng kiến cảnh chị dắt chiếc xe đạp, hai đứa nhỏ ôm nhau ngồi yên sau từ trường về phòng ở tập thể, dù chỉ chừng 20m, mà sao nó ám ảnh, kinh khủng đến thế? Ơn giời, sau này mất xe đạp nên ba bác cháu chỉ dắt nhau đi bộ lối tắt về nhà và ơn trời vì thời đó nghèo tăm tối nhưng an lành nên đã không có rủi ro nào sảy ra với hai con.

 

Nó nhớ hôm nó nhận quyết định trúng tuyển cao học, Ba Mẹ cùng chị và nó họp bàn về cuộc sống của nó khi đi học. Ba Mẹ đã cùng chị, mỗi người góp cho nó nửa tháng lương giúp nó thuê nhà, nuôi con giai đoạn đầu, cho đến khi nó có học sinh gia sư, học thêm và đi dạy dân lập. Nó nhớ chị kẽo kẹt 2 năm, 24 tháng, ít nhất 48 lần x 2 (vì chưa bao giờ đi một lần mà được nhận lương ngay), tập tễnh đi bộ từ Đề Thám đến Trần Lãm, từ Trần Lãm về Đề Thám để lĩnh lương cho nó. Chị không kể nhưng nó hình dung được sự vất vả, nhẫn nhục mà chị nó chịu đựng mỗi khi xin lương cho nó, cho đến tận khi nó chính thức về Bộ 1.4.1998 thì lương tháng đó mới được nhận dễ dàng theo lời hẹn của kế toán nhà trường. 

 

Nó nhớ chị tự khâu cái túi phía trong quần âu thật chặt, để có lương là cuộn tiền giấu kín đi xe khách mang lên cho em. 

 

Nó nhớ dáng chị bần thần không nỡ mỗi khi chia tay mẹ con nó trở về quê. 

Nhớ lắm. Nhớ đến nỗi chẳng biết phải viết ra như thế nào. Là người giỏi ngôn ngữ nhưng nó cũng biết, với những gì chị dành cho nó âm thầm, sâu sắc; với những gì nó cảm nhận từ chị, ngôn ngữ chưa bao giờ là đủ, cũng chỉ bất lực mà thôi. 

 

Ngày chuyển nhà lên Hà Nội, nó không tìm được các tập album cũ, chị bảo: Bị rơi khi chuyển đồ, nhưng không hiểu sao trong các giấc mơ bất chợt ghé qua, nó thấy chị ngồi gẩy lửa đốt từng trang album thời sinh viên, thời đầu hôn nhân với từng tấm ảnh cưới, ảnh gia đình… của nó, vừa đốt vừa khóc. Chị đốt chúng như là cách chị giúp nó chôn vùi tất cả. Và thật sự nó stress nên quên đi nhiều thứ thuộc về trước năm 1996. Nó đổ vỡ hôn nhân, đông cứng, tê dại, mất đi khả năng làm thơ & ca hát (cả chục năm trời), nên không kịp cảm nhận, chính chị mới là người đau đớn nhất. Chị với nó chính là sống chết có nhau, khi cần là có mặt, tự nhiên, tự nguyện, chuyện của nó là chuyện của chị và chuyện của chị chính là chuyện của nó. Sau này nó trưởng thành, giỏi hơn chị, giàu hơn chị nhưng chị vẫn thế, cứ một chiều chăm bẵm nó và các con. Mỗi lần về quê, đều được chị dúm cho mớ rau củ tươi non giá rẻ, túi cà muối giòn, đĩa tôm trứng rang vàng ươm, khay nem rán sơ, khay thạch, lọ lạc rang, cân ruốc… Dạo nó chăm chồng con, một người đàn bà với 5 người đàn ông tuổi ăn tuổi ngủ, cộng thêm cháu chắt qua lại… chị luôn tìm cách thêm quà cho nó. Nó cứ làm bộ lạnh để chị bớt lo, nhưng trong lòng ấm áp và biết ơn lắm.

 

Chị cũng là người hiểu nó nên rất biết cái gì nên nói, cái gì nên giữ. Đến bây giờ vẫn thế, dù giỗ bố, giỗ mẹ hay lễ tết, nghe tin nó về là chị sắp sửa ban thờ đầy đặn, đợi nó lên tầng nhà là nhúc nhắc leo theo, lẳng lặng chỉ chỗ để nhang, để lửa, lẳng lặng lấy tay trái nắm tay phải giơ lên ngang ngực cùng nó bái gia tiên, cha mẹ. Mỗi lần thấy vợ chồng cháu trai (con đầu của nó) về quê, qua nhà cụ thắp hương chị đều kể chi tiết cháu trai mua gì, cháu dâu theo chồng lên thắp hương như thế nào, ngồi chơi bao lâu, dâng lễ hay biếu quà bác hay từng câu thăm hỏi đều được kể lại tỉ mỉ, chị khiến nó rất vui và ấm áp, giống như cách chị ân cần tưới cây trên ban công vậy. Những hôm cháu trai về một mình, chị lại bảo: “Bận thế mà cu Hạnh cũng ghé về thắp hương Cụ”. Chị không bao giờ trách móc ai, hay hỏi han ai về  việc hương khói. Chị và nó cùng mấy chị em gái học được của mẹ cái nết ấy, những thứ thuộc về tình yêu, sự quan tâm trân trọng dành cho gia đình, người thân đều phải từ tâm, không phải là nhiệm vụ.

 

Nếu từ tay Ba Mẹ có 3 cây gậy thần của phép màu thì chắc chắn, cây gậy thứ ba là em gái liền kề của nó. Năm 1994, em nó là nhân viên văn phòng trường THPT Vũ Tiên, Vũ Thư, vì thế mà chọn theo học Đại học Khoa học Tự nhiên – Khoa Công nghệ thông tin, lớp học do Sở GD&ĐT Thái Bình tổ chức tại Đại học Thái Bình. Ngày ấy, học Công nghệ thông tin là lựa chọn thông thái, đi trước thiên hạ một bước. Ai cũng nghĩ là nó chăm em, không ai biết rằng khi biến cố gia đình nó xảy ra, chính em gái là người chăm sóc nó, trở thành chỗ dựa của nó. 

 

Năm 1996, em chọn chuyển học hệ tập trung, theo chị lên Hà Nội, trọ học, chăm chị, chăm cháu. Suốt 3 năm vật vã với hơn 10 lần chuyển nhà trọ và đủ thứ công việc từ gia sư, mở nhóm lớp, dạy dân lập… nó như người đàn ông cày cuốc kiếm tiền, em gái chính là quản gia toàn thời gian không lương cho nó, toàn tâm, toàn ý & vâng lời tuyệt đối. Ngay cả khi đã ra ở riêng, em gái vẫn là người chăm sóc gia đình cho nó. Mỗi bữa cơm mẹ vắng nhà, con trai nó đều có dì chăm bẵm. Mỗi chuyến mẹ đi công tác xa, con trai đều có dì nâng giấc giấc ngủ, lo việc học hành. Nó cũng vô tình như nhiều người đàn ông khác, nghĩ đơn giản có tiền sinh hoạt là đủ, mặc nhiên dồn gánh nặng gia đình lên vai em, mặc nhiên đòi hỏi sự tận tụy hi sinh, mặc nhiên hưởng sự chăm sóc ân cần từ em… Chị em chỉ có việc – tiền – việc, chăm lo cũng trở thành việc, nhanh, rõ và hiệu quả. Cho đến một lần, nó cũng chả nhớ càu nhàu việc gì, khiến em gái nổi đóa: Chị tưởng em sướng lắm à? Em có khác gì người ăn người ở trong nhà không? Em nó khóc. Nó khóc. Suốt đêm không ngủ. Quả thực nó đã lạm dụng em nó quá nhiều, quên đi việc em nó và con trai cần sống cuộc sống của mình, cần được độc lập, tự do để vun đắp hạnh phúc gia đình nhỏ của em. Nó sắp xếp cho em ra ở riêng, ở gần trường học và nơi em làm việc. Nó học cách sống tự lập khi không có em. Nhiều khi vất vả, cật lực ứa nước mắt, muốn gọi em về, lại nén lòng, qua đêm là lớn. Em gái thông minh, chăm chỉ, lại vô cùng chắt chiu, tiết kiệm, nên nó có căn hộ lơ lửng tầng 5 ở Bùi Ngọc Dương được 1 năm thì em nó có đất. Nó có nhà Cầu Giấy thì em gái có nhà Cầu Diễn. Nói về tài tính toán làm ăn kinh tế chắc chắn em nó hơn hẳn nó.

 

Bây giờ nó nghỉ hưu, em gái thầu giàu hơn, tháng trước hắn tuyên bố: coffee mỗi tuần em gửi biếu, đi đâu ăn chơi em lo, chị cứ an yên viết văn, làm thơ, đọc sách đi.

 

Tuần trước em gái dẫn nó đi chụp ảnh với Sen: Em đãi chị. Hắn bảo: - Chị hợp với Sen. Em không nghĩ có lúc chị lại làm thơ trở lại, mà còn thơ trong trẻo yêu đời nữa.

 

Nó muốn nói với em gái rằng: Vết thương đằng đẵng 30 năm, Ba Mẹ & nó khâu và bôi thuốc, nhưng chính Em & các con mới là thuốc đặc trị sẹo cho nó. Cảm ơn EM.

 

Các chị gái cùng nó và em gái liền kề cứ thế già đi, một ngày đẹp trời, ngoảnh lại, đều đã cầm sổ hưu rồi. Thật may còn em gái út, trẻ trung năng động. Nó với em giống đôi bạn thân khác tuổi, hao hao giống nhau, cả dáng hình, tính cách và đường công tác. Em là đứa thiệt thòi nhất, nó không giúp hay cho em được gì, nhưng lúc nào em cũng ngưỡng mộ chị, luôn tìm cách chăm sóc, bù đắp cho chị và các cháu kiểu “tiền tươi thóc thật”, quý lắm. 

 

Bao năm nay, khi Ba Mẹ mất đi, khi các chị đuối sức, em tự dưng trở thành trụ cột ở Thái Bình, cùng hai chị gái và anh trai chăm sóc hương hỏa. Nhà em là lộc Ủy ban nhân dân tỉnh cấp, mặt đường lớn, đúng mô hình “nhà cao cửa rộng”. Em cũng rộng lòng hiếu khách nên dần tạo nên thói quen, các anh chị về quê, đoàn ít, đoàn nhiều, 1 người, 10 người hay 20 người… cứ hương khói cho Ba Mẹ xong là về em hưởng thụ. Đầu năm, nhờ chính sách của Bác Tô Lâm, em được nghỉ hưu sớm với lộc đầy tay. Nó khuyên em nghỉ ngơi chọn sự thanh nhàn, em bảo: Thêm 8 năm nữa, bằng tuổi chị, em nghỉ, chăm chỉ thêm chút để thay các chị chăm sóc việc nhà. Nên, nó nhẹ lòng lắm. Cảm ơn EM.

 

Thương nhau chị em gái, lứa trước, lứa sau, sóng sau sóng trước, lúc dữ dội, khi dịu em, nhưng chị em gái là thế, lắng đọng lại luôn yêu thương, sẵn sàng cho đi không màng nhận lại. Đó chẳng phải là PHÉP MÀU sao

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.