
- PHAN THU HIỀN

50 năm Búp trên cành
Bất ngờ ngày gặp lại Búp Vỡ oà biết bao niềm vui Ký ức ùa về như gió Anh là ai, tôi là ai...Tấm ảnh đen trắng ngày xưa Ngây ngô mặt mình thủa bé
Gửi một người
Có lẽ bây giờ khi nói em làm thơ Có người bảo sao mà viển vông thế... Thơ chả thể làm người ta no được... Và thơ cũng chẳng thể ra tiền... Em chỉ lặng yên, âm thầm viết, một mình
Những viên ngói đỏ
Em đến thăm nơi làm ngói. Từng viên đất luyện dẻo được đặt gọn vào khuôn. Một chú công nhân trẻ, có mái tóc xoăn, đôi mắt sáng chăm chú dùng đôi tay của mình ấn mạnh
Quà sinh nhật
Ka-chi-a thân yêu! Đêm qua mình vừa nhận được thư và quà của bạn. Chúng mình đã xa nhau một năm trời, vậy mà bạn vẫn nhớ đến mình, vẫn không quên đất nước Việt Nam xinh đẹp này.
Mùa hè đến rồi
Mùa hè đến rồi kìa Xôn xao trong chùm quả Mênh mang trong tiếng gió Nhẹ nhàng trong tiếng chim Mùa hè đến rồi kìa
Bạn ở xa
Cứ mỗi sáng tôi lại cõng cái Hoa đi học. Chợt thấy cô bé Liên Xô thường ngày xuất hiện ở cổng khu chuyên gia, tôi bảo Hoa:- Kìa, cái con bé ấy đấy! nó rất thích chơi với trẻ con ta.- Vậy mình ra chơi với nó đi - Hoa háo hức giục tôi. Thế là tôi cõng Hoa đi lại gần cô bé Liên Xô.
Trăng và cô cùng thức
Đêm nay trăng sáng quá Tròn như một quả bóng Ánh sáng xanh dìu dịu Tỏa trên dòng mênh mông Đêm nay cô thức trắng Chăm bài cho học trò Ánh trăng như ánh mắt Cũng thức cùng với cô



