
- TỐNG NGỌC TRUNG

Sự tích cái dùi
Chàng mồ côi nghèo lắm Nhưng chăm chỉ hiền lành Mẹ dạy nghề vá áo Nên đủ sống loanh quanh. Của cải chàng quý nhất Thanh sắt nhỏ, nhọn đầu Chàng nâng niu, gìn giữ
Sự tích bão
Thuở gió chưa biết giận Và mây chưa biết buồn Cứ thấy đồng bào khát Là trời làm mưa luôn. Biển rộng nằm yên ả Như một chiếc gương xanh Và chân trời xa tít
Sự tích con chuồn chuồn
Thuở đất trời non trẻ Gió hiểu lòng cỏ cây Nắng đốt và mưa dập Biết tâm sự cùng mây. Bên một dòng sông nọ Có cậu bé mồ côi Chuyên thả lưới bắt cá
Sự tích cây tre
Thuở đất trời non trẻ Những xóm làng ven sông Thường bị gió quật ngã Hoặc lũ cuốn theo dòng. Giữa thiên nhiên rộng lớn Tuy biết dựa vào nhau Vẫn thấy mình bé nhỏ
Mùa sương khói
Có một bông cúc vàng Cùng mùa thu ở lại Có một thời diệu vợi Còn vương trong ánh nhìn.Và nhịp đập con tim Sau lần cầm tay ấy Mùa lại mùa sương khói
Sự tích con heo đất
Có một gia đình nọ Chuyên cuốc mướn làm thuê Dù quanh năm tằn tiện Vẫn thiếu hụt tứ bề. Mất mùa toàn thóc lép Khó bòn từ nắm rau Tiền nong cạn, gạo hết Hai vợ chồng… nhìn nhau.
Sự tích bánh đúc
Hai vợ chồng ông lão Sống trong túp lều tranh Nghèo không vườn không ruộng Nhưng chăm chỉ hiền lành.Một hôm mưa tầm tã Có một ông ăn mày Đến lều kêu đói lắm Đã nhịn suông mấy ngày.



