
- TỐNG NGỌC TRUNG

Thơ vui ngày va lung tung
Hôm nay 14 tháng 2 Trưa rồi mà chửa thấy ai bảo gì Chẳng lẽ một ổ bánh mì Vợ đưa lúc sáng cười khì là xong. Kiên trì chờ. Nhẫn nại mong! Có quà cũng tốt, còn không cũng mừng
Truyện cổ tích cỏ túy tâm
Có một ông thương lái Xách tay nải rõ to Vào quán xin ngủ trọ Chủ quán trọ - ma cô. Vừa làm cơm cho khách Mụ chủ nghĩ lung tung Cái tay nải to thế Nhiều của cải không chừng.
Trinh phụ hai chồng
Có một gia đình nọ Cô con gái rất xinh Tuổi nàng vừa đôi tám Đã chớm nở cuộc tình. Một anh chàng họ Đỗ Học trò con nhà nghèo Đem trầu cau dạm hỏi Nàng đắn đo lời yêu.
Phân xử tài tình
Có một ông quan huyện Xử án rất tài tình Địa hạt người quản lý Dân sống rất yên bình. Có cuộc sống tươi đẹp Là nhờ người đứng đầu Tôi xin kể lần lượt Quan huyện xử như sau:
Đố là con gì?
Không chân mà đâu cũng đi Leo cây, lội nước kiểu gì cũng lanh Kẻ ác độc, người thiện lành Thân mềm mà vẫn bảo anh cứng đầu...
Đố là con gì?
Chỉ được ăn cám ăn rau Có bị chê bẩn cũng rầu chút thôi Anh nào to, mập là toi Chắc chắn được tắm nước sôi cuối đời.



