
- TRẦN KIM HOA

Cây đàn và ngọn nến
lặng lẽ dưới lớp bụi kiêu hãnh cây đàn miên man những hợp âm gió không dạt trôi nỗi buồn, chỉ làm đầy thêm nỗi buồn đêm không phai ký ức, chỉ in đậm thêm ký ức miên man dấu tay người để lại
Một khúc đoạn trường
đàn ngựa dữ đạp cối nước thượng nguồn cơn thịnh nộ trắng xóa từng mảng rừng tróc lở ngực núi vỡ òa đổ xuống vực sâu những mùa xanh biếc lấp đầy đêm khuyết lênh láng hồ trời
Tàn nhang
Gương mặt ngày hôm qua niềm vui nỗi buồn ngày hôm qua hạt sương li ti trên lá cỏ cơn mơ vỡ thành những giọt mưa xuân sao hôm xa sao mai rớm lệ một đêm hè đậu trên phiến đá đen
Tôi ngã về tôi hương nhu
Tôi trên con đường mùa thu con đường trôi trôi màu lá con đường buông buông lời gió người người lướt lướt qua tôi tôi trên cánh đồng mùa thu lang thang mây từ đâu tới
Thiên hà thủy
mưa em không ướt áo anh chỉ cỏ và cỏ chỉ cỏ và cỏ vui cũng lên xanh buồn cũng lên xanh úa vàng vì kiệt sức
Mẹ
con đã viết vô số những câu thơ ngọt ngào và cay đắng biết có câu thơ nào trở lại được cố hương bóng cha in giữa cây vườn giếng nhỏ sau nhà nuối nắm lửa reo trong căn bếp cũ
Ngày nào ta cũng nhìn lên bầu trời
Ngày nào ta cũng nhìn lên bầu trời miên man những đám mây trôi về ngày cũ đêm lấp lánh muôn vàn tinh tú có lấp lánh nào ta ngỡ đã vì ta Ngày nào ta cũng nhìn lên bầu trời thân thuộc thế mà xa xôi biết mấy



