
- TRẦN KIM HOA

Mùa hạ
mùa hạ vốn dĩ thuộc về sen cánh mỏng nhụy vàng xênh xang đầm nắng bồng bềnh bốn bề mây trắng ban mai dậy khúc bằng lăng như giông gió thốc vào tim chùm phượng đỏ đóng đinh màu dĩ vãng
Tây Nguyên
voi rừng xóa những dấu chân để từ từ đi vào truyền thuyết đại ngàn đã lâu thu mình vào kí ức Sêrêpôk ngược dòng Dray Nur thác nắng tháng tư ghé nhà dài người kể chuyện đánh thức những con đường đi qua bao nhiêu mùa rẫy
Dĩ vãng tơ sen
Giông gió đến từ trời tháng bảy áo tơi sũng nước đêm dặm vào lòng tiếng lá reo sướt mướt không bóng dáng mặt trời cháy bỏng phía hoàng hôn chứa chan nước mắt trời cao
Sao Khuê
Khoan thai trên những tầng mây giọt nước mắt nào của Người? tháng bẩy áp thấp về tháng bẩy mưa tuôn tháng bẩy bão
Tháng bảy
em vẫn bước từng bước đời mình nặng trĩu trên những sợi dây màu trắng hình như ngọn khói đốt lên từ rơm rạ đồng chiều hình như tóc bạc thuở hồng hoang triệu triệu năm trước cay đắng tươi nguyên hóa thạch chẳng dễ gì ơi giấc mơ chân trần
Lông ngỗng
Một chiều lông ngỗng bay ngày hôm qua người ở đâu chân trời hay góc bể ngày hôm qua ta ở đâu góc bể hay chân trời lối lông ngỗng nở đầy hoa dại gió đưa cây cải, gió để lại nhành răm...
Những mùa sen những mùa sen
…những mùa sen những mùa sen những mùa em tôi yếm thắm lên chùa làng tôi quấn quýt gió đùa bãi sông. những mùa sen những cơn giông



