
- TRẦN KIM HOA

Hà Nội tháng mười hai
mặt trời lên sau những rèm cây Hà Nội dùng dằng cửa ngõ sông Hồng dùng dằng phù sa phố phường 36 nhân đôi, nhân ba mỗi ngày như ong làm tổ dự báo rét đậm, rét hại chực chờ visa vào nội đô
Nơi trời cao xanh thẳm
Một ngày trời thật xanh em biết đời mình có anh một chiều trôi bình yên sông sâu thuyền tình mong manh Tình yêu như gió cuốn đưa ta về bên nhau tình yêu theo năm tháng đốt mặt trời thành than
Cát Đằng
Nói đi là đi mãi lựu kết trái đầu tường sao hôm mai gác mái đêm đầy đêm lại vơi nói đi là đi bặt mây giăng khuyết cả rằm non xa mòn con mắt
Tháng Mười Một nhìn lên bầu trời
Tháng mười một nhìn lên bầu trời mây ẩn dật một màu u uất gió mùa đông chao chát nơi nào đó xa xôi đương rộ cúc quỳ có thể ngọn gió kia chẳng nhớ mình từng là giông bão
Mỗi sớm mây buông màu tóc
Xuất giá tòng phu hành biên ải thôn nữ năm xưa nhớ quê mắt chỉ gặp rừng suối sông xuôi về biển rộng người làm hạt nắng sơn khê hạt nắng gieo thành tia nắng xúm xít trên cành ban mai
Cúc quỳ
mỗi ngày anh một ngày ra đi con đường quanh co, con đường dấu hỏi chân trời nào chẳng có hoàng hôn mỗi ngày em một ngày xa cách ban mai thênh thang, ngày trôi thênh thang giọt giọt mùa đi nắng nhỡ nhàng
Gió mùa Đông Bắc
Hà Nội gió mùa Đông Bắc những con phố phong phanh ta và em như khăn mỏng ngày không bắt đầu bằng mặt trời mưa li ti cám dỗ hàng cây chiều qua hớn hở sáng nay so vai



