
- TRẦN KIM HOA

Tạm biệt tháng Năm
Tháng duy nhất trong năm cất giữ giùm ta lời hứa rằng ai đã sống, đã yêu đã khụy xuống một ngày dưới ánh trời rạng rỡ, đã xốn xang túm tóc đuôi gà, tháng duy nhất kể với ta nét bút thơ ngây trên giấy trắng
Em chỉ sợ
Em chỉ sợ mình không kịp nói với nhau điều gì đường thì dài hun hút mây thì trắng bâng quơ Bao nhiêu ngày mưa bao nhiêu ngày gió em chỉ sợ một ngày không mưa không gió
Nắng
ấm trên vai em tan trên vai em khum bàn tay em giữ vòng chặt tay em ôm nắng ở đâu hỡi nắng người nơi đâu hỡi người
Tháng Sáu
chẳng có tháng sáu nào che ô cho chúng mình khi nắng lên, khi mưa xuống chùm osaka lướt thướt rực rỡ của bây giờ đâu phải rực rỡ ngày xưa góc bể chân trời bốn mùa dầu dãi cổ tích màu diệp lục xào xạc chuyện ấu thơ
Viết khi mùa phượng nở
trong trí nhớ đầy hoang mang của tôi có ngọn gió lông bông có chùm hoa xấu hổ có bàn tay lấm mực mùa thi có nụ cười ngượng ngùng dọc đường đến lớp thấp thoáng gương mặt bạn bè thì thầm những bí mật tuổi thơ, những trong trắng dại khờ
Lúc nào mùa xuân ra đi - Trần Kim Hoa
một lúc nào bên nhau ta lỡ quên ngày vẫn mặt trời đến rồi đi đêm vẫn trăng tròn trăng khuyết mà dòng sông ôm bóng mình về Đông mải miết để đôi bờ ưu tư một lúc nào ta quên
Ngày chưa từng đến
ngày chưa từng đến, đã đến điều chưa từng xẩy ra, đã xẩy ra thị xã chênh vênh sườn dốc sông Đà bươn bả về xuôi những hạt cườm Hà Nhì không níu được khúc khích bậc thang nhà sàn



