
- TRẦN KIM HOA

Lời cỏ biếc
kiếp trước chúng ta hình như là cỏ dại nẩy mầm bên nhau những ngón tay tơ non run rẩy trong tim đến tận bây giờ qua nắng lửa bão giông đã trưởng thành và tàn lụi
Hoa bưởi
Hoa bưởi thơm bao nhiêu tháng ba rồi không nhớ nữa Bao nhiêu tháng ba đi mãi chẳng trở về Ta đã cất vào tim bao nhiêu tháng ba Bao nhiêu mùa sương vỡ
Mặt trời sau mưa bụi
ẩn trong mưa bụi một mặt trời tấm mạng ròng rã giá băng tan chảy trên bờ vai ấm áp những cơn gió mong manh ngái ngủ theo nhau theo nhau mấy núi cũng trèo tháng ba va vấp bờ sương khói
Giấy trắng
trong mưa bụi tháng ba trở về như giấy trắng tấm khăn vắt ngang trời dòng sông vắt ngang chiều những tòa nhà im lìm những xóm trọ nép mình những cánh đồng trong tấm áo choàng cô đơn mùa dịch dã
Cõi xuân
Ngoài kia gió tháng Giêng trăng tháng Giêng tà áo tháng Giêng Câu thơ tháng Giêng trẩy hội mắt tháng Giêng líu ríu tích tắc đêm Hoàng thành
Năm xưa
Năm xưa vườn cũ hoa chanh nở mực tím lem màu áo học trò xuân sang cứ ngỡ xuân còn mãi tháng ngày rộn rã đến rồi qua năm xưa lối tết giăng khói pháo
Tầm xuân đã trổ lối hường
sau lưng biết mấy ngôi làng bờ ao mấy bậc sen tàn mấy bông dùng dằng khói quấn bên sông tiễn về xa ngái vầng đông cuối cùng... phố phường trả lại người dưng quê hương tất tả màu sương cuối trời



