
- TRẦN KIM HOA

Gối cúc
những con đường dẫn ta đi ngày một dài thêm, ngày một xa thêm bậc thềm cũ bao lần rêu mọc lại làng cũ bây giờ là phố mới
Câu chuyện mùa xuân
Thời gian luôn rời đi những vườn đào tưởng nhớ mùa hoa đã rụng về kí ức những sườn đồi dậy thì màu lê trắng tiếng cười em bao năm vang vang thung chiều
Lúc nào mùa xuân ra đi
một lúc nào bên nhau ta lỡ quên ngày vẫn mặt trời đến rồi đi đêm vẫn trăng tròn trăng khuyết mà dòng sông ôm bóng mình về Đông mải miết để đôi bờ ưu tư một lúc nào
Buổi sáng
Buổi sáng bắt đầu bằng nỗi nhớ Tháng năm bắt đầu như thế tháng Năm ơi Khi nắng đăm đăm nhìn ta qua ô cửa Khi mây trắng trôi qua chẳng kịp ngoái lại một câu chào
Tạm biệt tháng Tư
tạm biệt tháng Tư nắng mang mang những bến bờ gió nao nao một lối về cánh đồng cải vàng bầu trời mây trắng ngôi nhà màu nâu triền đồi xa vắng sóng nói gì cồn cào
Tự họa
nhiều khi tôi thấy mình đã ra khỏi gian phòng bé nhỏ chật chội với bốn bức tường, một cửa chính và một cửa sổ bộn bề sách vở trên bàn làm việc góc bàn phấn chẳng hề ngăn nắp tủ áo đầy ắp ưu tư chẳng ít lần
Y Tý khúc tháng Tư
Đến với hoang sơ lòng cũng hoang sơ dốc núi mù sương quấn bóng người đi trước những hơi thở từ trên cao sà xuống ánh mắt H’mông líu ríu ruộng bậc thang những con đường hoá sợi chỉ trong đêm tiếng mõ trâu mấp mé khúc mây lưng chừng núi



