
- TRẦN KIM HOA

Nắng
chói chang ngày người đến nắng trắng ngày bên nhau thời gian nhiệm màu khâu biết mấy tơ vò thành lá biếc nắng một ngày người đến trời xa bỗng gần than đỏ khôn nguôi nhớ
Sông Hồng
tháng Tư đến cùng ta bụi hồng gai qua rét buốt đã tàn ngày hôm qua rồi sẽ như những cánh hoa ép khô thơm một mình trang vở cũ mặc những con đò chiều nay như mũi tên chậm rãi kẻ giữa phù sa đôi mạch máu mông lung…
Tháng ba
nhắm mắt lại ban mai chẳng về mở mắt ra chiều đầy phố tháng ba, tháng ba hời hợt gió yên tĩnh như là chốn không nhau
24 giờ nói dối
Ngày nói dối toàn cầu, hình như thế, luôn trôi qua một cách êm đẹp. Trên nhiều trang mạng, người ta kể những chuyện vui, chuyện “vịt”, chuyện được “ăn” món thịt… “lừa”, và vô số những chuyện “nho nhỏ, xinh xinh” vô hại hoặc rất tai hại
Vì em vẫn nghĩ
những ngày đã qua như lá về cội đất ôm vào lòng bao nhiêu diệp lục những ngày chưa tới như chùm sao xa vụt qua bên đời vụt rơi biển khơi những ngày thật vui những ngày thật buồn
Sau tất cả
sau tất cả là em cuối cây cầu là em trời xanh như đã xanh từ kiếp trước soi xuống dòng sông cỏ xanh như đã xanh từ kiếp trước lặng lẽ ngày đông
Trên những cánh đồng nhân gian
Không chỉ những mặt trời mùa hạ theo nhau ngã xuống trên những thảm lá mùa thu không chỉ những đêm trăng hết tròn lại khuyết thế gian, những dãy phố tưng bừng, những bến đò buồn bã, mưa gió chẳng đặng đừng



