
- TRẦN KIM HOA

Tháng ba chưa dời bước
tháng ba chưa dời bước ngày xuân còn quanh đây chiều vẩn vơ sắc nắng cải vẩn vơ nụ vàng gạo tưng bừng bông đỏ đồng dập dìu én bay tháng ba dù sông cạn tháng ba dẫu đá mòn ngày vẫn cài lên tóc
Có một áo dài nhớ Huế
Có một áo dài nhớ Huế lâm râm nắng nhớ kinh thành nhớ đêm bời bời Vĩ Dạ lệ rớm sao trời thiên thanh có một dòng Hương nhớ Huế miên man bóng chiếc Ngự Bình
Tỏ tình ngày tận thế
Vậy là ngày tận thế đã đến. Em đã hưởng tới gần mười tiếng đồng hồ rồi, mới hiểu được, cho đến giờ này phút này, tận thế nghĩa là vẫn được sống thêm, yêu thêm, hy vọng thêm…, đồng thời cũng là mệt mỏi thêm, chán nản thêm, thất vọng thêm… cho đến khi chỉ còn duy nhất dấu chấm hết cho tất cả.
Gối mộc miên
hoa gạo đỏ nơi nào làng hay phố, cây đa hay bến nước tháng giêng qua nhanh, tháng hai thoáng chốc bỗng chốc đà diệu vợi bấy nhiêu xuân chẳng nhớ mình một sớm gió phân vân ngọn tầm xuân chập chờn nụ biếc
Ngoài cửa sổ
Ngoài cửa sổ có cây bàng lá đỏ Có tháng ba khấp khởi lên đường Ngoài cửa sổ bầu trời màu khói nhạt Gió lam chiều bảng lảng đến rồi đi Ngoài cửa sổ bóng hoàng hôn thắc thỏm
Ngày nào xa lắm rồi!
Người về nơi cuối trời dòng sông qua thác ghềnh chiều mênh mang bờ sóng ngày nào xa lắm rồi lời râm ran núi đồi trời miên man màu nắng
Bên bờ cỏ may
rồi cũng qua rồi cũng xa bao nhiêu bão táp dội trên mái nhà bao nhiêu hoa gạo vun đầy tháng ba trăm năm gửi lại mây nước mơ hồ



