
- TRẦN KIM HOA

Tháng chạp
gương mặt ướt át phố ban mai đầm sương vườn băng giá ngọn tường vi ngái ngủ chuông gió sướt mướt đung đưa cuối trời dòng sông bốc khói dốc thời gian xanh rêu cuồn cuộn hẹn hò và ly biệt dửng dưng ngã tư đèn vàng
Năm sắp qua và ngày đang tới
trên chiếc bàn bề bộn cuối năm chỉ giấy trắng cô đơn lặng lẽ vẫn còn đôi điều chưa được viết ra bên những trang bản thảo vàng ố năm sắp qua và ngày đang tới những trang giấy cũng như người đang chầm chậm ra đi
Rồi mùa sẽ qua
Rồi đêm sẽ qua rồi ngày sẽ lại giọt chiều nắng phai giọt khuya dầu dãi rồi mai sẽ tới giọt sương rỡ ràng đồng xanh lục lạc mạ non mơ màng
Thế mà em lại quên
hãy ghi nhớ điều đó tình yêu ngủ ngoan trên đám mây mùa hạ đừng đánh thức tình yêu dậy thế mà em lại quên như tia chớp tuổi mười bảy như ngọn phong ba tuột khỏi tay
Hỏi sao dòng sông đi mãi
nhuốm nắng chiều nao áo mỏng nhuốm gió chiều nay mây xa xúm xít tơ buông một cõi sợi buồn dệt mấy thanh thiên không ta trong ngôn ngữ ấy lặng thinh chuông gió không ngân
Ngày mai sẽ bình an
ngày mai sẽ bình an, em biết nhưng có gì đó không hẳn thế ngày hôm nay khi bông cẩm tú cầu vươn chiếc cổ dài và nở em đã biết
Dễ gì mưa quên ta đợi
…mưa gõ giọng buồn trên lá lá phập phồng cõi muôn xưa mé vườn bóng chim sẻ nhỏ lan man bay giữa trăng mờ bưởi dâng trái vàng lặng lẽ



