
- TRẦN KIM HOA

Tết là rực rỡ
Từ ký ức yêu thương đến dung nhan khói sương để lại; TẾT LÀ NGÀY MAI một mảnh trần gian bao nhiêu giấc mơ chậm rãi mọi kết thúc hay bắt đầu
Cả nghĩ tầm xuân
chuyến đò đầu năm băng qua miền hoa đào hội rước kiệu son đung đưa nhịp trống gót bùn xỏ giầy nối điệu quan viên mây buông dấu hài da trời sứ trắng gió thôi rấm rứt
Và ta đã như sông biền biệt
Và ta đã như sông biền biệt em không muốn tin chúng mình như ngọn gió đã trôi qua nhau rồi chẳng thể nào trở về chốn cũ những ngón tay nắm chặt rồi mở ra, nắm chặt rồi mở ra số phận tình yêu ai cất giữ?
Yêu dấu
mặt trời mặt trời mặt trời lửa bỏng những ngọn rừng, dòng sông những cánh đồng, làng mạc cây cầu từ góc phố ra ngoại thành con đò với mái chèo rất mảnh…
Khúc đồng dao tháng chạp
Năm tháng tựa phù sa bịn rịn xanh đồng bãi mây chín tầng mê mải bắc mấy bậc đàn trời gió díu dan bùa ngải trần tình cùng cỏ lau
Một giả dụ
Tất cả chúng ta đều biết rõ rốt cuộc điều gì sẽ xẩy ra ngày mai hay ngày kia một ngày xa hơn, một ngày không báo trước con đường hay cây cầu, bến đò hay dốc núi
Có thể ngày mai
có thể ngày mai Hà Nội đẹp hơn Hà Nội những chiều ân cần tiếng mẹ Hà Nội nửa phố nửa làng phố nửa Á nửa Âu những thập niên háo hức



