
- TRẦN KIM HOA

Tháng giêng
...cánh cửa đầu tiên đã mở tháng Giêng áo đẫm hơi sương ngày cũ vừa đây tíu tít năm cũ tấc gang đã dời, mở cửa gặp đê mê phố ra ngõ nghe râm ran làng
Âm nhạc
sau cùng tôi cũng nghe thấy những phím đàn những ngón tay những ngọn sóng những chiêm nghiệm đã cất lên rồi tiếng xuân về mặc những buổi chiều rêu phong u ẩn cuối vườn có nụ hoa chưa kịp nở
Mùa xuân phía bên kia cầu
Bên kia cầu là mùa xuân cha nói với tôi khi tôi còn bé xíu và tôi tin từ đó bên kia cầu là mùa xuân mùa xuân tòn teng bánh pháo theo cha về trên chiếc xe đạp cũ
Khe khẽ tháng giêng
khe khẽ gió, khe khẽ mưa tháng giêng khe khẽ qua cầu thôi thì đào buông cánh mỏng một mai nắng hạ sẽ về một mai bên sông soi bóng hoa đỏ ngợp trời tháng ba ví mà gió lay cánh mỏng
Năm mới đến bên kia trời
Bên kia bầu trời có gì những đám mây nhàn nhã quàng vai nhau dạo chơi chiều tất niên gió háo hức dẫn đường về đêm trừ tịch bên kia trời có ngôi vườn chi chít đầy cành những ngôi sao định mệnh người làm vườn vuốt ve từng cọng cỏ
Năm mới
khi những ngọn nến thắp lên từ lâu đã tắt và những vết khắc năm xưa trên đá đã mòn vào lúc giao thừa mỉm cười từ trên cao lá rưng rưng nhớ mắt người năm cũ thì thầm lời chia tay bậc thềm mờ dần dấu chân tháng Chạp
Trước thềm năm mới
những bước chân đang xa dần bình minh tinh khôi bao nhiêu giờ miên man về miền sương khói xuân hạ thu đông cùng những vô tư, âu lo, những lặng im, lảnh lói như cuốn vở trang cuối cùng



