
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Trong ngần tháng Ba
Ngỡ là hè đến vô tư Ngờ đâu xuân vẫn ậm ừ chưa qua Hương thì ngàn ngạt bay xa Mà hoa khép nép ủ qua đêm dài
Ta về trên lối ngày xưa
Ta về trên lối ngày xưa Âm u chẳng nắng, chẳng mưa là trời Câu ca ai hát không lời Đò ngang vắng đợi, sóng rời bến sông Dấu chân in vết nhìn trông
Một ngày là bấy nhiêu năm
Đây là đất, kia là trời Trời xa xôi thế, ơ hời gọi thôi Khi buồn lẫn với khi vui Khi đau đớn tự ta xui ơn trời Đất gần như mẹ ta thôi
Lời thề với dòng sông
Sông đôi bờ rộng bao la Tiếng dào dạt sóng ngỡ là quanh đây Xa vời nắm ở tầm tay Sâu cho hun hút cũng ngay bóng cầu Chiều xa mờ mịt đâu đâu
Nhắn người trong gương
Giật mình chợt thấy trong gương Người kia có phải vẫn thường là ta Vết nào năm tháng hằn qua Sợi nào còn níu phôi pha quãng đời Âm u đồng vọng mấy lời
Bần ơi!
Bần là tên gọi của cây Mà nghe muối xát đắng cay phận người Cũng sinh ở cõi đất trời Dầm trong xót mặn một đời vẫn hoa Cũng mang trái chín thật thà Mà sao chua chát, mà là nổi trôi
Ảo giác
Chắc gì trời đã thật xanh Mây thật trắng, gió mỏng mành như tơ Hương thơm vấn vít cơn mơ Tiếng ai ríu rít lại ngờ tiếng chim Trông chờ một chút lặng im



