
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Ngày mai giỗ bà
Nào cháu có biết bà đâu Cháu sinh ra, bà về lâu lắm rồi Mộ bà cây cỏ đứng ngồi Xanh xao nỗi nhớ chưa vơi cùng bà
Chiều bình yên
Một chiều lặng gió, êm mây Thinh không ngằn ngặt tiếng đầy, tiếng sâu Ngấp ngơ bóng ngả chân cầu Im lìm tượng đá ngóng sầu xa xăm
Tỉnh giấc mơ say
Chao ôi, cỏ ngất ngây nồng Mây kê gối mỏng, nắng bồng bềnh ru Heo may chưa kịp vào thu Mà hương bưởi ngọt đã như đang mùa
Vui ngày hội lớn
Sớm hôm nay sao đất trời rộn rã Loa phát thanh mở cửa mỗi căn nhà Cờ đỏ thắm hân hoan chào khắp ngả Cây bên đường màu lá thỏa thuê xanh
Gió rét đêm này
Có tường tận mặt nhau đâu Chỉ nghe giá buốt phía sau gió lùa Gió ơi xin gió đừng đùa Nào ta có ngóng đợi mùa rét sang
Viết trong chiều cuối năm
Một năm đủ bấy nhiêu ngày Mà bên nhau vẫn chưa đầy nửa gang Bỏ đi e ngại bẽ bàng Đành lòng ở lại, lẻ hàng thừa đôi
Chiều về qua ngõ tháng Ba
Chiều quê nắng đổ sõng soài Ngõ nhà lễnh loãng còn vài tiếng chim Ngẩn ngơ ngọn gió đi tìm Chùm hoa xoan tím lặng im cuối mùa Lời ru chao nhịp võng đưa



