
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Ngày cuối
Chiều nhợt nhạt, sa sót vàng vạt nắng Bánh xe lăn ô-tô chạy ngập ngừng Cha lặng lẽ, đường mịt mờ bụi trắng Cánh cò chao chới với cuối chân trời. Lối ra vào bệnh viện vắng chơi vơi Người thảng thốt, giấy tờ mồ hôi ướt
Tự hát cho mình
Mặt trời hát gọi ban mai Con đường hát với xa dài dấu chân Dòng sông hát sóng thì thầm Nỗi đau bỏ nhịp mấy lần chia xa
Thả gió qua sông
Nhà tôi bên ấy sông Hồng Gió mênh mông gió, mây bồng bềnh mây Bãi ngô hong phấn bên này Ong mang hương ngát rải đầy bờ kia Hoa vừng nở trắng trưa hè
Đọc thơ tặng mẹ
Bài thơ viết đã mấy ngày Thứ năm, thứ sáu… Hôm nay con về Hai bên cánh cổng khép hờ Chổi tre mòn vẹt đứng chờ góc sân
Viết thơ tình
Ta đâu dám nhận vu vơ Dăm ba câu chữ, nhà thơ sao đành Bảo yêu đổ miếu, siêu đình Yêu cho nước chảy dập dình non cao Yêu cho đêm cạn trăng sao Ngày tan nắng gió, chiều hao hao chiều
Viết giữa ngày mưa
Mưa rầu rĩ thế đủ rồi Vỉa hè lướt thướt mấy người lại qua Mái hiên giọt nước rì rà Quán hàng ngái ngủ, tách trà lạnh tanh Bà già ngơ ngẩn ngó quanh
Cuối hạ
Hình như là cuối hạ rồi Ngày chang chang nắng đã vời vợi xa Phượng thì đã cạn mùa hoa Vẳng nghe chỉ tiếng ve và sấm ran Sông thôi nước lũ bờ tràn Triền đê nở tím bạt ngàn cỏ may



