
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Phú Nghĩa một ngày
Men theo triền dốc xuôi về Gặp trong thung lũng miền quê ngỡ ngàng Dòng kênh lênh loáng chiều vàng Xuyến chi nở trắng bạt ngàn mùa hoa Lúa đồng đang trổ bông mà
Người gánh hoa vào thành phố
Mỗi sớm mai Gánh hàng hoa Lại tất tả theo chân Người đàn bà Đi vào thành phố Nắng lung linh đưa đẩy vai mềm Những con phố thân quen
Nghe lời lá kể
Vi vút hàng thông nghe cơn gió trở mùa Biển lặng sóng chìm dưới chân mặn chát Sau triều dâng, nổi trôi vùi trong cát Lá rì rào kể đến ngàn sau Cây cầu dài bờ sông nối sang nhau
Giữ lại trưa hè
Có bóng mát trưa hè lim dim gió Lũ chim con lích chích ngó nghiêng cành Chiếc lá vàng chạm nghiêng trên nhánh cỏ Hương ngọt lành thơm ngát cả trời xanh
Gọi nhau về trường cũ
Các bạn ơi, mai về thăm trường cũ Nắng có còn xanh trên mỗi tán cây bàng Lao xao gió hoa rắc vàng áo trắng Ong gọi bầy, rưng rức tiếng gà trưa
Biển xa
Yên bình là biển ngoài xa Trời xanh ngăn ngắt, bao la nước dềnh Bốn bề mây trắng mông mênh Gió lên rời rợi, nắng lênh loang vàng Hải âu sải cánh giăng hàng
Bất chợt chiều mưa
Trời chiều cơn nắng chang chang Gió ong ong nóng, mây lang thang về Cỏ mềm mướt mát triền đê Cánh diều thả tiếng sáo lê thê dài Nắng nghiêng tràn nửa bãi ngoài



