
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Một nửa mùa thu
Hanh hao đã chớm thu rồi Cây ngơ ngác đợi nắng ngời ngợi xanh Trời nghiêng một phía chòng chành Mây bồng bênh gió vòng quanh nửa vời Dòng sông đang mải miết trôi Sóng lăn tăn gợn, đò ngơi tay chèo
Còn ta với chiều
Có gì đâu, ta với buổi chiều này Nắng hời hợt sõng soài vàng phố vắng Gió lòng vòng, lờ lững vồng mây trắng Quán đìu hiu chếnh choáng nhạc không lời Ly cà phê vừa khe khẽ chạm môi
Chiều Hạ Long
Ngổn ngang đảo đứng, đảo nằm Chênh vênh vách núi, dùng dằng cây leo Chòng chành gió vịn tay chèo Thuyền đi núi ngẩn ngơ theo bóng thuyền Đã yêu từ vạn ngàn niên Mà sao sóng mãi gọi miền khơi xa
Lại viết về mùa lũ
Sóng sông Hồng đang mùa cạn êm trôi Bãi ngô khoai lên xanh hiền như đất Nghe thượng nguồn ngổn ngang lũ quét Nghe đồi cây vùi lấp, sắt se lòng Suối xuyên rừng cuồn cuộn đổ về sông
Ráng chiều
Như một quầng lửa đỏ Với một dải sông vàng Luênh loang Tan vào nhau Lấp liếm Không có nghĩa Cứ trời là vô tận Là dửng dưng không có vui buồn Còn khát nắng Mặt trời còn ham hố Còn níu chiều Hừng hực phía mông lung Không có nghĩa Giữa một hoàng hôn muộn Cửa buồng tim khoá chặt một ngày về
Trên đồng bãi hoang xưa
Xưa quê nghèo lấp xấp cánh đồng hoang Là lau sậy xanh ngút ngàn cỏ dại Là nắng nẻ chân chim, là mưa giăng trắng bãi Là khô cằn vô vọng những mùa lên Bước chân trần bùn lấm mảnh lưng khom
Ngày ấy mình về thăm quê
Ngày ấy anh đưa em về quê thăm cha mẹ Trời trong veo và nắng vàng như mật Ô tô chạy rần rần rung mặt đất Mùi xăng xe khiến em hồi hộp say Ngõ làng đi như vạch chỉ tay Như tóc em hương chanh, hương bưởi



