
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Cửa biển
Nơi kết thúc dòng sông Nơi bắt đầu biển thắm Nơi con nước đầu tiên tìm ra vị mặn Chẳng giữ được cho bờ dẫu một hạt phù sa
Những lần biển lặng
Biển không hát nữa đâu Ngày mai mình xa cách Sóng như là cuốn sách Tần ngần chẳng sang trang Em ơi có biết chăng
Mưa mùa xuân
Ấy là mưa vừa kịp lúc vào xuân Gió giăng giăng kín trời bạc trắng Cây náo nức cựa mình rưng rưng búp lá Đất lâm râm mở lối hạt lên mầm
Giấc ngủ ngoài khơi
Sau cơn nắng cuối ngày Em kịp đến với tôi Và bóng tối Mơ màng nghiêng biển cả Con tàu đại dương chở đầy miền xa lạ Chìm dần trong mênh mông Gió lặng lờ, sóng hờ hững viển vông Sao trời lim dim diệu vợi
Bố vợ
Có ai như bố vợ tôi không Chẳng chạy ra đón đâu khi rể về đầu ngõ Bằng vội vã bước chân ồn ào như tiếng gió Mà ngồi tựa bình yên và rạng rỡ mắt cười hiền
Những thanh âm im lặng
Trời vẫn đêm. Im lặng tiếng tàu xe Im tiếng gió. Em lặng im không ngủ Mai phiên tòa, lại một lần trăn trở Bản cáo trạng hiện lên như dấu hỏi vô hình Mỗi con người một kiếp nhân sinh
Một chút với mùa đông
Giữa ảo mờ sương trắng Chầm chậm vòng xe lăn Một chút mơ màng nắng Ấm đôi tay ngại ngần. Hoa nở vừa nửa bận Chút hương kịp run lên Gió mang người xưa đến Ngất ngây say cả trời.



